Bulletin

Bulletin Việt Nam, trang tin tức thông tin giải trí Việt Nam


CỜ RỒNG TAY MÁU

Share
avatar
minhducc
Búa Gỗ Đôi
Búa Gỗ Đôi
Tổng số bài gửi : 38
Điểm : 52
Danh vọng : 2
Join date : 03/01/2016

Chương 14: Trí Thoái Song Hung

Bài gửi by minhducc on Mon Jan 04, 2016 8:22 am

Lúc ấy mặt trời đã mọc, một chiếc xe ngựa xông pha qua làn sương mù rong chạy ở trên một con đường cong queo, khúc khuỷu ở chỗ sau lưng núi Động Cung.
Người đánh xe là một ông cụ già nữa lụ khụ, tay trái cầm cương, tay phải cầm roi.
Thỉnh thoảng lại có tiếng roi vụt kêu đen đét.
Trước xe có bốn đại hán mặt áo gấm, thái độ rất nghiêm nghị, chân đi nhanh như bay, dẫn chiếc xe ngựa tiến bước.
Chắc quý vị đã biết rõ ông già đánh xe đó là Đại Mạc Đà Tẩu, năm xưa đã oai trấn võ lâm, nay lại làm mã phu cho động chủ của Mân Tây bát động, đổi tên là Trà lão gia.
Còn bốn đại hán đi trước là Tứ đại hộ pháp của Tư Đồ Sương.
Người ngồi trong xe tất nhiên là Độc Cô Ngọc với Tư Đồ Sương rồi.
Không bao lâu xe đã tới chỗ đường rẻ và bỗng ngừng lại. Người ở trong xe với giọng lanh lảnh hỏi :
– Cụ già, sao chóng tới thế?
Ông già họ Trà cười ha hả đáp :
– Con nhãi, đây chỉ là cuộc tạm biệt rất ngắn ngủi thôi. Hà tất phải thế? Mau để cho thằng nhỏ xuống xe đi.
Độc Cô Ngọc vén tấm màn lên, nhảy ra ngoài xe rồi quay người lại, chắp tay lại vái chào và nói :
– Mấy ngày hôm nay được cô nương quán xuyến một cách chu đáo như vậy, tại hạ…
Tư Đồ Sương đã ngó đầu ra ngoài cửa xe, nguýt chàng một cái rất tình tứ và đỡ lời :
– Gặp ngắn, ly biệt dài, sắp từ biệt đến nơi chả lẽ đây là lời mà thiếu hiệp định nói hay sao?
Độc Cô Ngọc ngẩn người ra gượng cười đáp :
– Dù tại hạ có thiên ngôn vạn ngữ, nhất thời cũng không biết nên nói gì trước, mong cô nương cẩn thận giữ gìn sức khỏe. Chuyến đi này nếu được thuận tiện không bao lâu tại hạ sẽ quay trở lại Mân Tây bát động thăm nom cô nương ngay.
Tư Đồ Sương cau mày lại hỏi tiếp :
– Chả lẽ thiếu hiệp không thể nào nói đích xác là bao lâu hay sao?
Độc Cô Ngọc gượng cười đáp :
– Chuyến đi này có được thuận lợi hay không, tại hạ vẫn chưa biết rõ. Nếu bây giờ cứ nói bừa một ngày giờ nào đó nhở đến lúc ấy lại không đúng hẹn có phải là rất phiền không, cho nên chỉ có thể nói chờ khi nào học thành võ công là tại hạ sẽ trở về Mân Tây ngay.
Tư Đồ Sương mỉm cười nói tiếp :
– Chỉ e tới lúc ấy thiếu hiệp vội vàng đi hồ Động Đình ngay thì có.
Độc Cô Ngọc hổ thẹn đến mặt đỏ bừng, không dám nói nửa lời. Tư Đồ Sương gượng cười nói tiếp :
– Đó là thường tình của con người tôi đâu dám trách thiếu hiệp. Quý hồ tới lúc ấy tôi chỉ mong thiếu hiệp đến thăm nom một lần thôi tôi đã hài lòng lắm rồi.
Độc Cô Ngọc lại thở dài một tiếng mới đáp :
– Xin cô nương cứ yên tâm, tại hạ thế nào cũng trở về đây thực sớm để thăm nom cô nương.
Nàng trố mắt nhìn chàng một hồi, rầu rĩ nói tiếp :
– Giang hồ hiểm trá, lòng người khôn lường, thiếu hiệp là người ngay thẳng không có một chút kinh nghiệm như vậy tôi không lo ngại sao được?
– Đa tạ cô nương có lòng như vậy, nhưng mấy ngày vừa qua tôi được cụ đây chỉ điểm cho rất nhiều, võ học đã hơn trước, quý hồ đừng gặp phải những cao thủ rất cao cường thôi, còn những hảo thủ thường thì tôi tự tin có thể đối phó nổi. Cô nương cứ yên tâm.
– Tuy vậy, nội lực của thiếu hiệp hãy còn kém lắm, nên vẫn phải cẩn thận mới được.
Nếu không phải là vạn bất đắc dĩ thì nên nhã nhặn chịu nhịn là tốt hơn hết.
– Cảm ơn cô nương, tại hạ đã biết rồi.
– Hà, tuy trời sinh ra thiếu hiệp là người rất kiêu ngạo, nhưng đại trượng phu phải biết co dãn. Như ngày xưa Hàn Tín chẳng hạn, lúc bất đắc trí chẳng đã phải chui vào đũng quần của kẻ khác là gì?
Ông già nghe tới đó bỗng lên tiếng cười ha hả và xen lời nói :
– Con nhải này nói hết lời chưa? Nó có phải là đứa con nít lên ba đâu. Chuyến đi này nhiệm vụ như thế nào chẳng lẽ nó không biết hay sao? Bây giờ đã mất nhiều thì giờ quá rồi, đừng có làm lỡ hết việc của cả đôi bên nữa.
Lườm ông già một cái, Tư Đồ Sương vẫn ai oán nói với chàng nọ tiếp :
– Nếu không mắc việc bận quan trọng thì thể nào tôi cũng đu cùng với thiếu hiệp một phen. Bây giờ hoàn cảnh không cho phép, đành phải ôm ấp sự nhớ nhung vậy.
Nhưng mong thiếu hiệp sau khi chia tay nên nhớ kỹ những lời nói của tôi, và cũng đừng có quên trên đỉnh núi Võ Di có Tư Đồ Sương đang trông mong ngày đêm đấy. Thôi, thiếu hiệp cứ đi đi!
Độc Cô Ngọc rất cảm động, suýt tí nữa thì ứa nước mắt ra, vội nghiến răng mím môi không để cho nhỏ lệ và đáp :
– Cô nương nên giữ gìn sức khỏe.
Nói xong, chàng quay người đi luôn. Nhưng mới đi được hai bước thì đã nghe thấy có tiếng kêu gọi :
– Hãy khoan đã.
Chàng ngạc nhiên quay đầu lại :
– Cô nương còn dặn bảo điều gì?
– Thiếu hiệp…
Nói tới đó, hai hàng lệ của nàng đã nhỏ xuống ròng ròng, chỉ thấy nàng phẩy tay một cái và nói tiếp :
– Không có gì nữa, thiếu hiệp đi đi!
Nàng rụt tay lại, cái màn xe buông thỏng xuống. Độc Cô Ngọc đứng ngẩn người ra giây lát rồi rầu rĩ thở dài một tiếng mới quay người đi luôn.
Lúc ấy, đằng sau chàng đã có tiếng roi ngựa quất đến đét một cái. Xe của Tư Đồ Sương đã bắt đầu chuyển động. Chàng đứng lẳng lặng nhìn theo. Xe đi được hai trượng ông già họ Trà bỗng dặn vọng theo rằng :
– Nhải con, nếu chuyến này không xong thì đừng có quên trở về đây, già gù này vẫn đợi chờ ngươi đấy.
– Cảm ơn cụ, tiểu bối biết rồi…
Độc Cô Ngọc mới nói tới đó thì xe đã đi được hơn trăm trượng rồi. Nghĩ đến tình tụ họp mấy ngày qua, chàng lại rầu rĩ nhìn theo cho tới khi chiếc xe hút bóng mới thở dài một tiếng rất não nùng và quay người đi về phía Đông ngay.
Chàng đi ở trên đường núi vắng vẻ ấy, ngoài tiếng gió động nước chảy và chim kêu ra, thì không thấy một bóng người nào hết. Lúc này trong lòng rất bối rối nên chàng cứ cắm đầu mà giở hết tốc lực ra đi.
Không biết trải qua bao nhiêu lâu, chàng bỗng nghe thấy có tiếng cười đùa ở phía đàng trước vọng tới. Tiếng cười đùa đó đã phá tan sự trầm tư của chàng nên chàng vội dừng chân lại, nhìn bốn chung quanh và nghĩ bụng :
“Sao ở gần đây có tiếng cười đùa của đàn bà như thế? Chẳng lẽ gần đây có nhà cửa nào chăng?”
Chàng đang nghĩ ngợi thì bỗng thấy con đường nhỏ ở trên sườn núi bên cạnh có một nam một nữ đang đi sát cánh nhau xuống. Hai người này tuổi đều trung niên, nhiều đàn ông mặc bộ quần áo màu xanh lối văn sĩ, trông rất tuấn tú nhưng mặt có vẻ xảo trá lắm.
Còn người đàn bà thì mặc võ trang màu đỏ, lưng cắm một cây tiêu, ngọc mặt rất đẹp nhưng lại rất dâm đãng. Cả cử chỉ cũng thế, vừa đi vừa tựa đầu vào vai của văn sĩ làm ra vẻ uể oải, không có hơi sức.
Văn sĩ trung niên dùng cánh tay phải ôm ngang lưng nàng ghì chặt, vừa đi vừa cười đùa, không coi ai vào đâu hết.
Độc Cô Ngọc thấy thế liền cau mày lại, nghĩ bụng :
“Đôi nam nữ này chắc không phải là người tử tế gì. Tuy nơi đây vắng vẻ thực nhưng ban ngày ban mặt làm như thế coi sao được.”
Đôi nam nữ kia không ngờ ở trong dãy núi Động Cung này lại còn gặp phải người thứ ba. Khi họ thấy mặt Độc Cô Ngọc cả hai đều ngạc nhiên và vội tách nhau ra ngay chứ không dám cười đùa như trước nữa.
Trông thấy thần sắc của đối phương Độc Cô Ngọc biết mình ngừng chân lại nhìn như thế đã phạm phải nghi kỵ của họ rồi. Tuy bảo là vô ý nhưng cử chỉ bất nhã của hai người đó đã bị người khác trông thấy, thế nào họ cũng ngượng nghịu, nếu mình còn đứng lại nữa thế nào cũng có sự rắc rối xảy ra chứ không sai. Nên chàng giả bộ làm như không trông thấy gì mà cúi đầu xuống, thủng thẳng đi luôn.
Ngờ đâu mới đi được mấy bước đã nghe thấy tiếng cười khẩy và tiếng người lạnh lùng nói :
– Bạn kia còn muốn bỏ đi hay sao?
Giật mình đến thót một cái, Độc Cô Ngọc biết thế nào cũng có sự rắc rối, nhưng nghĩ đến những lời dặn bảo của Tư Đồ Sương chàng vẫn giả bộ làm như không nghe thấy và vẫn tiếp tục đi như thường.
Phía sau lại có tiếng cười như sài lang hú và tiếng người nói tiếp :
– Bạn kia đừng có giả câm giả điếc như thế nữa, nếu không ngừng chân ngay thì đừng có trách Hắc mỗ bắt buộc phải giữ bạn lại.
Độc Cô Ngọc định ngừng bước, nhưng sực nghĩ đối với những hạng người này ta không nên chấp nhất, vẫn cứ giữ trọn chữ nhẫn thì hơn. Vì vậy chàng lại nghiến răng, mím môi tiếp tục đi như thường, chỉ trong nháy mắt đã đi được hơn trượng.
Đằng sau đã có tiếng cười nũng nịu và giọng nói õng ẹo vọng theo rằng :
– Chẳng lẽ người này lại là người điếc hay sao? Tiếc thay trông y nhỏ con quá!
Tiếng nói đó vừa dứt, tiếp theo lại có tiếng cười khẩy nữa.
Độc Cô Ngọc vẫn không thèm đếm xỉa tới nhưng có một việc khiến chàng giật mình và phải ngừng chân lại.
Thì ra chàng cứ giữ thái độ nhẫn nại mà cúi đầu đi thực nhanh, nhưng lúc này bỗng thấy phía đằng trước có luồng gió thơm thổi tới khiến chàng vội ngửng đầu lên nhìn, mới hay chỗ cách mình hơn thước có một người đàn bà áo đỏ, trông rất dâm đãng kia đã đứng sừng sững ở đó rồi. Còn văn sĩ trung niên vẻ mặt lạnh lùng đứng cách đó hơn trượng.
Chàng giật mình vội ngừng chân lại, chỉ còn cách nhau có nửa thước thôi, suýt tí nữa thì chàng đã va đụng tấm thân rất khêu gợi của người đàn bà áo đỏ ấy. Chàng vội lui về phía sau mấy bước, trợn ngược đôi lông mày kiếm lên, nhưng không nói năng gì hết.
Vẫn làm ra vẻ uể oải, người đàn bà áo đỏ ỏng ẹo tiến lên hai bước, đôi mắt ướt át và dâm đãng nhìn thẳng vào mặt Độc Cô Ngọc vừa cười vừa nói :
– Ối chà! Không ngờ bạn lại biết cảnh giác nhanh như thế, tôi có ăn thịt đâu mà bạn hãi sợ quá như vậy?
Độc Cô Ngọc quay lại không thèm nhìn nàng ta, mà chỉ chắp tay vái chào văn sĩ trung niên đang đứng cách xa hơn một trượng mà lên tiếng hỏi :
– Ngài bỗng dưng ngăn cản lối đi của tại hạ không hiểu có việc gì muốn chỉ giáo thế?
Văn sĩ nọ cười khẩy một tiếng, chưa kịp trả lời thì người đàn bà áo đỏ đã nũng nịu nói tiếp :
– Người này lạ thực, rõ ràng tôi mới là người ngăn cản lối đi của bạn còn anh ta là người đứng xa như thế bạn hỏi anh ta thế làm chi?
Văn sĩ nọ cười giọng rất gian giảo và đỡ lời :
– Ngũ muội hãy lui về phía sau để ngu huynh hỏi rõ y đã.
Người đàn bà áo đỏ quay đầu lại vừa cười vừa hỏi :
– Có lẽ huynh lại bực mình rồi phải không? Đối với một chú bé như thế này mà huynh cũng ghe tuông được ư?
Y thị liếc nhìn Độc Cô Ngọc một cái rất tình tứ rồi ỏng ẹo tránh sang một bên.
Cố nén lửa giận, Độc Cô Ngọc nói tiếp :
– Nếu ngài muốn chỉ bảo gì thì xin cứ nói ngay, tại hạ đang có việc bận, phải vội đi tức thì!
Văn sĩ nọ cười khẩy nói tiếp :
– Bạn có thể qua khỏi được đây hay không bây giờ vẫn chưa thể biết được thì hà tất phải vội vã như thế. Xin hỏi quý tánh đại danh là gì?
Độc Cô Ngọc làm như không nghe thấy câu nói trước của đối phương mà chỉ chắp tay vái chào đáp :
– Không dám! Tại hạ là Đỗ Ngọc.
Văn sĩ nọ cười khẩy nói tiếp :
– Mỗ tưởng là vị cao nhân nào thì ra là một kẻ vô danh tiểu tốt, không nghe thấy ai nói tới bao giờ. Chẳng hay các hạ đến Động Cung này có việc gì thế?
Cố nén lửa giận, Độc Cô Ngọc đáp :
– Tại hạ đi qua đây đấy thôi chứ không định tâm đến Động Cung.
– Các hạ có biết trong vòng trăm dặm của khu núi Động Cung này từ nửa tháng trước tới giờ đã bị liệt vào khu cấm không?
– Điều này tại hạ không biết. Xin hỏi ai đã ra cấm lệnh ấy thế?
– Chính tại hạ đây chứ còn ai vào đó nữa!
– Quý tính danh của ngài là gì?
– Lang Tâm Tú Sĩ Hắc Nguyên Thông.
Độc Cô Ngọc giật mình đến thót một cái và nghĩ bụng :
“Ta đã nghe thấy bốn vị thúc thúc nói Nam Hoang lục hung xưa nay không bước chân vào Trung nguyên, sao Lang Tâm Tú Sĩ này dám bước vào Động Cung như vậy.
Nếu quả thực là y thì người đàn bà áo đỏ này ắt phải là Xà Khiệt Ma Nữ Liễu Chân Chân rồi…”
Nhưng vẫn giả bộ làm như không biết, lại chắp tay vái chào và nói tiếp :
– Thế ra là bạn họ Hắc, nếu vậy lần sau tại hạ không dám bước vào Động Cung nữa.
Văn sĩ nọ cười khẩy đỡ lời :
– Bạn nói dễ nghe lắm nhưng tiếc thay bạn đã bước chân vào trong cấm khu rồi.
Độc Cô Ngọc tự biết mình vô ý trông thấy cử chỉ rất xấu xa của họ. Họ đã hổ thẹn hóa tức giận cho nên mới kiếm cớ để làm khó dễ mình. Tuy trong lòng rất phẫn nộ nhưng chàng nghĩ đến võ nghệ chưa học thành, thù lớn chưa trả được, không nên gây thêm sự phiền phức vào người, vì vậy chàng trầm ngâm giây lát rồi cương quyết đáp :
– Nếu bạn họ Hắc không lượng thứ cho tại hạ mới phạm lần đầu thì tại hạ xin quay trở lại đường cũ rồi vòng sang đường khác mà đi, vậy chả hay như thế bạn đã bằng lòng chưa?
Văn sĩ vẫn cười giọng đểu cáng và lắc đầu nói tiếp :
– Bạn ngây thơ thực, dù sao bạn đã trót bước vào cấm khu rồi, bây giờ có muốn quay trở về lối cũ thì cũng đã muộn lắm rồi.
Biết không thể nào tránh khỏi được sự phiền phức, Độc Cô Ngọc liền lạnh lùng nói tiếp :
– Tất cả đất đai ở trên thiên hạ này đều là đất đai của nhà vua, nhưng bạn muốn khép tội cho tại hạ thì thiếu gì cách. Nếu vậy xin bạn cho biết cao kiến?
Vsu nọ cười khẩy đáp :
– Thế mới phải chứ, Hắc mỗ hãy cho bạn biết một điều này trước. Bất cứ người nào đã tự tiện vào trong cấm khu là đều bị xử tử hết. Ngày hôm nay mỗ vì thấy bạn vô tri mới dại dột phạm phải lần đầu, Hắc mỗ cũng không muốn ra tay quá đáng, chỉ cần bạn để lại đôi ngươi ở lại là có thể miễn chết đi khỏi đây được.
Độc Cô Ngọc không sao nhịn được nữa, xếch ngược một bên lông mày kiếm lên cười khẩy đáp :
– Đại trượng phu không bao giờ sợ chết. Tại hạ rất coi thường hai chữ sống chết, nhưng phải xem chết như thế nào, chứ còn vô cớ mà khép tội như thế này thì không bao giờ tại hạ chịu nhận đâu. Bạn họ Hắc chớ có khi người quá đỗi như thế, phải biết tại hạ đã hết sức chịu nhịn chứ không phải là kẻ nhút nhát sợ sệt đâu. Nếu bạn nhất định đòi tại hạ phải để lại đôi mắt thì bạn cứ việc đến đây mà lấy đi.
Liễu Chân Chân bỗng lộ vẻ hớn hở, còn Lang Tâm Tú Sĩ thì mắt lộ hung quang, cười khẩy luôn mồm nói :
– Bạn nhanh nhẩu thực, Hắc mỗ kính phục đấy. Nếu vậy Hắc mỗ phải thử xem đôi mắt của bạn có phải mọc ở trên đầu Thái Tuế không?
Nói xong y cười khì mott e, từ từ giơ hai bàn tay lên, mười ngón tay co lại như mười cái móc và đi bước một tiến tới gần Độc Cô Ngọc.
Độc Cô Ngọc nghe Thanh Thành tứ hữu nói bọn Nam Hoang lục hung tính nết rất tàn ác, tên nào tên nấy đều có võ công rất cao siêu vào quái dị. Chúng xưng hùng xưng bá ở Nam hoang khiến võ lâm Trung nguyên cũng phải lác mắt.
Nay chàng thấy Nguyên Thông giơ hai tay, co móng lại như móc từ từ tiến tới gần, biết không sao tránh khỏi được trận đấu này. Đồng thời chàng cũng có ý muốn thử thách xem mấy miếng tuyệt học của Trà Lôi truyền thụ cho oai lực ra sao, nên chàng ngấm ngầm vận công lực lên hai cánh tay để chuẩn bị giở toàn lực ra đấu thí mạng với đối phương một phen.
Tuy tự biết công lực của mình còn kém đối phương xa, nhưng trời sinh ra có tiếng kiêu ngạo tự hồi còn nhỏ, tất nhiên khi nào Độc Cô Ngọc lại chịu cam tâm thúc thủ trước kẻ địch như thế.
Thời gian trôi qua từng khắc một, sự xa cách của hai người cũng từ từ thâu hẹp lại từng tấc một. Tiếng cười gian giảo và hung ác của Nguyên Thông càng lúc càng lớn dần. Còn thần sắc của Độc Cô Ngọc thì càng lúc càng thêm nghiêm nghị, đôi mắt trợn tròn nhìn thẳng vào mặt cường địch.
Tuy bề ngoài không thấy chàng sợ chút nào nhưng sự thực hễ thấy Nguyên Thông tiến lên một bước là chàng đã bị chà đạp một bước, hai bàn tay đã đổ mồ hôi ra, người đã cảm thấy rất hồi hộp.
Chàng tự biết không thể nào chết được, nhưng cũng biết sự may mắn thoát khỏi bàn tay độc của đối phương rất mỏng manh, nhưng vì không muốn chết mà chàng phải mạo hiểm ra tay đấu một phen.
Khi đi tới chỗ cách Độc Cô Ngọc còn chừng mấy bước thì Nguyên Thông đột nhiên ngừng chân lại, cất tiếng cười the thé, hai cánh tay hắn bỗng dài hẳn ra, mười ngón tay như mười cái móc sắc bén, đưa tới mặt Độc Cô Ngọc vừa nhanh vừa độc ác vừa huyền ảo.
Độc Cô Ngọc thấy thế giật mình đến thót một cái, quay người một vòng, tung cánh tay phải ra, một chưởng hóa thành bảy chưởng nhằm bảy đại huyệt của Nguyên Thông tấn công luôn. Chưởng thế này của chàng huyền ảo, quái dị và nhanh nhẹn không kém gì Nguyên Thông.
Nguyên Thông tưởng đối phó với một hậu sinh vô danh này chỉ ra tay một cái là bắt được ngay. Ngờ đâu đối phương không những có thân pháp nhanh nhẹn mà thế thức cũng huyền ảo, quái dị, rất khó đề phòng. Y đánh hụt thế ấy, đang định xoay giở thế khác để đối phó nhưng nghĩ lại thế thức của đối phương, y bỗng nghĩ ngay đến một người, mặt đã biến sắc, như bị điện giật vội nhảy lui về phía sau hơn hai trượng, ngơ ngác nhìn Độc Cô Ngọc run run hỏi :
– Bạn kia, bạn học pho thân pháp Phù Quang Lược Ảnh với chưởng thế Hồi Không Thất Toàn Trảm của ai thế?
Rất ngạc nhiên, Độc Cô Ngọc nghĩ bụng :
“Đôi mắt của y sắc bén thực…”
Chàng có ngờ đâu Phù Quang Lược Ảnh với Hồi Không Thất Toàn Trảm là hai môn tuyệt học của Đại Mạc Đà Tú Trà Lôi năm xưa đã nổi danh, người trong võ lâm hễ có chút tên tuổi là cũng đều biết hết. Độc Cô Ngọc cười khẩy :
– Hình như điểm này tại hạ cũng chả cần phải nói cho các hạ biết làm chi?
Nguyên Thông cười khì và đỡ lời :
– Trước mặt Hắc mỗ bạn nên thực thà một chút thì hơn. Chả hay bạn xưng hô Trà Đà Tử như thế nào?
Hơi suy nghĩ giây lát, Độc Cô Ngọc ngước đôi lông mày lên đáp :
– Các hạ đừng có hỏi dò làm chi, xưa nay tại hạ không biết một nhân vật nào như thế cả.
Nguyên Thông cười the thé nói tiếp :
– Bạn lầm rồi, sáu anh em mỗ đang đi tìm kiếm Trà Đà Tử để thanh toán món nợ cũ năm xưa, nhưng đi khắp bốn bể tám phương mà cũng không thấy tung tích của lão già gù ấy đâu cả. Anh chị em mỗ lại tưởng y đã sớm đi chầu Diêm Vương rồi, không ngờ y lại còn sống ở trên đời và lại chui rúc ở một nơi, nay chỉ cần đánh tiểu tử ngươi là không lo gì y không ra mặt. Bây giờ Hắc mỗ không những giữ lại đôi mắt của ngươi mà cả tính mạng nho nhỏ của ngươi cũng phải để lại đây hết. Mau nộp mạng cho ta đi.
Nói xong, y cười the thé và người đã nhanh như điện chớp phi tới. Y chưa đến gần đã có mấy luồng chỉ phong kêu veo veo nhằm mấy nơi đại huyệt của Độc Cô Ngọc tấn công luôn.
Đến lúc này Độc Cô Ngọc mới vỡ lẽ là đối phương có thù với ông già họ Trà chứ không phải là sợ oai danh xưa kia của ông ta, nên chàng biết phen này thể nào cũng nguy tai.
Chàng chưa kịp suy nghĩ thì đã thấy chỉ phong của đối phương lấn át tới nên vội giở thân pháp Phù Quang Lược Ảnh ra để tránh né. Dù chàng có thân pháp ảo diệu vô cùng nhưng Nguyên Thông đã được liệt danh vào người đứng thứ tư trong nhóm Nam Hoang lục hung chứ có phải là tầm thường đâu nên sau khi tránh được mấy chỉ đã có tiếng kêu xoẹt rất khẽ, cái tà áo dài của chàng đã bị chỉ phong của đối phương đâm thủng một lỗ, chỉ sai một ly thôi là chàng đã bị toi mạng ngay tại chỗ rồi. Tuy vậy, cánh tay trái của chàng vẫn bị chỉ phong lợi hại quét phải, bị sướt da và rỉ máu ra luôn, đau nhức chịu không nổi.
Vừa kinh hãi vừa tức giận, Độc Cô Ngọc không còn quản ngại vế thương đau nhức, liền thét lớn một tiếng, lại giở Hồi Không Thất Toàn Trảm ra tấn công tiếp. Bảy cái móng tay bay múa, nhằm người Nguyên Thông công tới. Pho Hồi Không Thất Toàn Trảm thật không hổ thẹn là một môn tuyệt học, hư thực không sao phân biệt nổi. Tuy Nguyên Thông đã được liệt danh vào nhóm Nam Hoang lục hung mà cũng không dám giơ tay chống đỡ thẳng thừng, chỉ kêu hừ một tiếng, và vội quay người tránh né và định giở sát thủ ra phản công thì đã có tiếng kêu bộp, vai phải của y đã bị trúng một chưởng.
Đáng lẽ y không bị chết thì cũng bị thương nặng, nhưng vì công lực của Độc Cô Ngọc chưa đủ, nên y chỉ cảm thấy đau nhức khó chịu, tâm thần hỗn loạn, kinh ngạc vô cùng, vội nhảy về phía sau đứng trố mắt lên nhìn Độc Cô Ngọc chẳng nói chẳng rằng.
Độc Cô Ngọc thấy mình vừa ra tay đã đánh trúng được kẻ địch như vậy, mừng rỡ thầm, đang định giở thế khác xông lên tấn công tiếp nhưng trông thấy thái độ của Nguyên Thông như vậy chàng liền ngẩn người ra nghĩ bụng :
“Hắc Nguyên Thông đã được liệt danh vào nhóm Nam Hoang lục hung, nổi tiếng là tàn nhẫn độc ác, người trong võ lâm đều biết hết. Sao bây giờ y mới bị ta đánh trúng một chưởng mà đã không dám xông lên…”
Nghĩ tới đó chàng rất ngạc nhiên, nhưng chàng có biết đâu lúc này Hắc Nguyên Thông lại còn ngạc nhiên hơn chàng.
Độc Cô Ngọc đang ngạc nhiên, không hiểu tại sao Hắc Nguyên Thông lại không dám tấn công nữa, còn Hắc Nguyên Thông thì ngạc nhiên không hiểu tại sao thiếu niên trẻ tuổi này đối với mình lại nương tay như thế? Vốn dĩ thế chưởng đó mình không chết thì cũng bị thương nặng, mà đối phương lại chỉ đánh mình hơi đau nhức một chút thôi.
Sự may mắn là Độc Cô Ngọc tuy thắc mắc không hiểu, nhưng bề ngoài vẫn làm thung dung mà chỉ nhìn Hắc Nguyên Thông không nói năng gì thôi.
Một lát sau, Liễu Chân Chân bỗng cất tiếng cười nũng nịu, xen lời nói :
– Tứ ca còn đừng ngẩn người ra như thế làm chi nữa, đã không muốn giữ người ta ở lại thì hãy để cho người ta đi rồi mình đi kiếm người giàu có hơn không? Tứ ca chớ có quên chúng ta còn đang có việc chính đáng phải làm đấy.
Nguyên Thông hầu như không nghe thấy, chỉ cười khẩy một tiếng, đột nhiên múa chưởng xông lại tấn công luôn một chưởng. Liền có một luồng kình khí như bài sơn đảo hải nhằm Độc Cô Ngọc lấn át tới.
Đã biết nội lực của mình còn kém đối phương xa, Độc Cô Ngọc thấy thế kinh hoảng thầm, không dám giơ tay ra chống đỡ thẳng, vẫn sử dụng pho Phù Quang Lược Ảnh để tránh né.
Nguyên Thông giận dữ cười khẩy một tiếng và hỏi :
– Bạn đã là môn hạ của lão quỷ, tại sao lại không dám chống đỡ chưởng của Hắc mỗ như vậy?
Độc Cô Ngọc trợn ngược đôi lông mày lên đang định trả lời thì bỗng nghĩ ra được một kế, liền lạnh lùng đáp :
– Các hạ đừng tưởng chưởng lực của mình rất hùng hậu, phải biết tại hạ không coi các hạ vào đâu đâu. Các hạ không nghĩ xem, nếu vừa rồi tại hạ chỉ nhấn thêm mấy thành chân lực để đánh chưởng ấy vào vai của các hạ, thử hỏi các hạ còn có thể ra tay phản công được như thế này không?
Mặt hơi biến sắc, Nguyên Thông lạnh lùng đỡ lời :
– Bạn đừng có nói không nói khéo như thế nữa. Hai người ra tay đấu với nhau, có khi nào lại nương tay tha thứ cho đối phương như vậy? Hắc mỗ không cảm ơn đâu!
Độc Cô Ngọc kinh hãi thầm, nhưng vẫn làm ra vẻ lạnh lùng, nói tiếp :
– Cảm ơn hay không là tự ở các hạ, nhưng tại hạ với các hạ xưa nay không có thù oán gì hết, như vậy tại hạ giết chết chưởng làm chi?
Nguyên Thông ngẩn người ra, chưa kịp trả lời thì Độc Cô Ngọc lại mỉm cười nói tiếp :
– Chắc các hạ yên chí tại hạ có liên quan với lão tiền bối họ Trà phải không? Các hạ thử nhìn xem thế này là của ai truyền thụ cho?
Nói xong, chàng lại giở thế Lộ Hoa Đảo Ảnh ra luôn.
Nguyên Thông thấy thế mặt hơi biến sắc, vội đáp :
– Thế ấy là thế Lộ Hoa Đảo Ảnh của Tư Đồ Vĩnh Hóa, người trong nhóm Thanh Thành tứ hữu, chẳng hay bạn là…
Độc Cô Ngọc tủm tỉm cười đỡ lời :
– Bạn khỏi cần phải nói nhiều. Sau này tại hạ thế nào cũng đi Nam Hoang thăm bạn một phen. Đến lúc ấy bạn sẽ biết lai lịch của tại hạ liền, nếu không còn việc gì nữa thì tại hạ xin cáo lui đây.
Nói xong chàng chắp tay vái một vái rồi lớn bước đi ngay. Thấy chàng đi qua cạnh người, Nguyên Thông vội né mình để nhường lối cho chàng và nói tiếp :
– Nếu bạn không phải là môn hạ của Trà Đà Tử, Hắc mỗ xin cảm ơn bạn đã có lòng nương tay. Sau này có rảnh thể nào cũng mời bạn họ Đỗ đi Nam Hoang một phen để Hắc mỗ có dịp được tiếp rước.
Độc Cô Ngọc vừa cười vừa đáp :
– Bạn cứ yên chí, không sớm thì muộn thể nào tại hạ cũng đến Nam Hoang phó ước.
Nói xong chàng lại chắp tay vái chào và đi tiếp. Đi được mấy bước chàng còn nghe thấy Nguyên Thông nói với theo rằng :
– Xin chào bạn họ Đỗ, anh em Hắc mỗ không có thì giờ tiễn bạn, mong bạn lượng thứ cho.
Độc Cô Ngọc đâu dám còn ở lại nói thêm nữa, giả bộ như không nghe thấy gì, cứ thế mà cắm đầu đi thật nhanh. Đi được một quảng khá xa, chàng mới lấy tay áo lên lau chùi mồ hôi trên trán, thầm cười và nghĩ bụng :
“Xưa nay Nguyên Thông có tiếng là giảo hoạt điêu ngoa, không ngờ ngày hôm nay u lại bị ta lừa dối một cách dễ dàng như vậy…”
Chàng bỗng cảm thấy nơi cánh tay chỗ gần nách đau nhức, vội cúi đầu nhìn mới hay cánh tay áo lụa trắng của mình hầu như đã nhuộm đỏ, máu vẫn còn nhỏ từng giọt xuống. Chàng không sao nhịn được, nghiến răng mím môi lẩm bẩm nói :
– Vì ông cụ họ Trà thì ta thể nào cũng phải đi Nam Hoang một phen.
Chàng vừa lẩm bẩm nói, vừa xé một miếng vải băng bó vết thương rồi nghênh ngang đi luôn.
avatar
minhducc
Búa Gỗ Đôi
Búa Gỗ Đôi
Tổng số bài gửi : 38
Điểm : 52
Danh vọng : 2
Join date : 03/01/2016

Re: CỜ RỒNG TAY MÁU

Bài gửi by minhducc on Mon Jan 04, 2016 8:23 am

Chương 15: Một Trận Ma Kiếp
Đi được một thời gian khá lâu, Độc Cô Ngọc nhìn xuống bên dưới, thấy bên dưới núi có một cánh đồng bằng rất lớn rộng. Chàng rất phân thân, quên hết mệt nhọc và đau nhức, liền ngừng chân lại ngắm nhìn.
Chàng thấy giữa cánh đồng có một cái suối trông như một sợi dây vải lụa trắng bóng loáng, bốn năm cái làng mạc mọc lên ở quanh đó, trên các nóc nhà của mấy cái làng ấy đều có khói bốc lên, cảnh sắc đẹp tuyệt như tranh vẽ vậy.
Trông thấy những làn khói bốc nghi ngút, Độc Cô Ngọc mới biết sắp tới giữa Ngọ và cũng thấy đói bụng vô cùng. Chàng bèn xuyên qua khu rừng rậm để xuống dưới núi.
Sắp đi hết khu rừng ấy, chàng bỗng nghe thấy phía đằng trước có tiếng cười nũng nịu và tiếng người nói vọng tới rằng :
– Tôi đợi chờ lâu lắm rồi, sao đến giờ thiếu hiệp mới tới thế?
Độc Cô Ngọc ngẩn người ra và ngừng chân lại, nhìn tứ phía, thấy trong rừng trống không có một bóng người nào cả, chàng lại ngờ đó người khác chứ không phải là nói với mình. Đang trầm ngâm, chàng lại nghe thấy tiếng cười và tiếng nói tiếp :
– Sao tôi đứng ở đây mà thiếu hiệp cũng không trông thấy ư?
Lúc này Độc Cô Ngọc mới biết đối phương nói với mình thực, vội hỏi :
– Cô nương nào ở trong rừng thế? Xin hiện thân ra cho tại hạ yết kiến được không?
Chàng vừa nói dứt đã nghe thấy tiếng cười nũng nịu và tiếng nói vọng tới tiếp :
– Ối chà! Sao thiếu hiệp chóng quên thế? Chúng ta mới chia tay có nửa ngày mà thiếu hiệp đã quên sạch sành sanh cũng nên?
Độc Cô Ngọc rất thắc mắc, lại tưởng Tư Đồ Sương ẩn thân ở trong rừng đùa giỡn mình nên chàng mỉm cười, định trả lời, sau nghĩ lại rằng :
“Không có lẽ, Tư Đồ Sương có việc bận phải đi miền Nam, khi nào nàng lại đến đây làm chi? Hơn nữa dù Tư Đồ Sương tình tứ đến đâu cũng không dám táo gan thốt ra những lời lẳng lơ đến như thế đâu!”
Nghĩ tới đó, chàng rất ngạc nhiên và sực nghĩ tới một người liền rùng mình đến thót một cái và buột miệng hỏi :
– Người ở trong rừng có phải là Liễu cô nương đấy không?
Liền có tiếng cười nũng nịu và giọng nói ỏng ẹo đáp :
– Thế ra thiếu hiệp vẫn chưa quên thiếp! Như vậy thiếp đã lầm rồi.
Một cái bóng hồng ở trong bụi rậm phi ra, khi tới chỗ cách Độc Cô Ngọc mới đứng lại. Liễu Chân Chân giở đủ cử chỉ lẳng lơ ra ngắm nhìn Độc Cô Ngọc không chớp mắt.
Quả đúng là Ma nữ. Độc Cô Ngọc có vẻ hoảng sợ, cứ trố mắt nhìn lại không biết đối phó ra làm sao cho phải.
Chân Chân nũng nịu cười nói tiếp :
– Thiếu hiệp nhìn gì thế! Cứ yên tâm, lúc này tứ ca của tôi đã ở chỗ ngoài xa hàng trăm dặm, bằng không tôi tới đây một mình đợi chờ thiếu hiệp sao được?
Thấy đối phương nói như thế, Độc Cô Ngọc nửa mừng nửa lo âu. Tuy thấy đối phương chỉ có một mình, chàng không sợ đối phó không nổi nhưng chàng biết Chân Chân còn khó đối phó hơn Nguyên Thông nhiều. Vả lại, cứ xem thái độ với cử chỉ thì chàng cũng đủ biết đối phương muốn gì rồi nên chàng cảm thấy rất hồi hộp, nhưng vẫn làm ra bộ hồ đồ, không biết gì mà gượng cười hỏi lại rằng :
– Chả hay Liễu cô nương một mình ở đây chờ đợi tại hạ định chỉ giáo điều chi?
Chân Chân lại cười giọng lẳng lơ đáp :
– Ối cha! Người này thực là… không biết người ta tốn công như thế nào mới rẩy bỏ được tứ ca đến đây đợi chờ như vậy, chả lẽ thiếu hiệp còn không biết thiếp đợi chờ để làm chi hay sao?
Độc Cô Ngọc ngượng nghịu đáp :
– Tại hạ ngu muội, quả thực không sao biết được cô nương muốn chỉ giáo gì.
Chân Chân ti hí đôi mắt dâm đãng mà nói tiếp :
– Khéo giả bộ! Thưa tôi tới đây là muốn được ngắm nhìn thiếu hiệp một thời gian lâu dài. Bây giờ thiếu hiệp đã biết chưa?
Độc Cô Ngọc mặt đỏ bừng, trợn ngược lông mày lên đáp :
– Tại hạ đã nói rồi, sau này thế nào cũng sẽ đi Nam Hoang một phen để, để đặc biệt thăm…
Chân Chân vội đỡ lời :
– Sau này là sau này, bây giờ là bây giờ, nhưng tôi không thể đợi chờ được lâu thế.
Độc Cô Ngọc lui về phía sau một bước và đáp :
– Nếu cô nương không có việc gì chỉ giáo tại hạ có việc bận phải đi…
Cười khanh khách, Chân Chân lại đỡ lời :
– Cái gì? Thiếu hiệp muốn bỏ đi ư? Có việc gì mà phải vội vã như thế? Tôi đợi chờ ở đây nửa ngày rồi mới thấy thiếu hiệp tới, thể nào cũng phải tiếp tôi một lát đã mới đi được.
Biết không thể nào giải quyết bằng lời nói được, Độc Cô Ngọc liền trợn ngược đôi lông mày kiếm lên lạnh lùng đáp :
– Tại hạ có mời cô nương đến đây đợi chờ đâu? Vả lại cô nương là bậc tiền bối, nổi danh đã lâu năm, hà tất phải đùa giỡn tại hạ như thế! Tại hạ không thích nói nhiều đâu, mong cô nương tránh sang một bên để cho tại hạ đi.
Chân Chân cười nũng nịu nói tiếp :
– Khéo nói lắm, đây là tôi tự nguyện, nhưng thiếu hiệp nên biết tình hình này hiếm có lắm. Người mà có thể khiến tôi tự nguyện tới như thế này có lẽ trong võ lâm ngoài thiếu hiệp ra chưa có người thứ hai nào. Nhưng xưa nay, đối với việc này không bao giờ tôi miễn cưỡng hay bắt ép ai, vì làm như thế không thú vị chút nào. Thiếu hiệp nhất định đòi bỏ đi, tôi không ngăn cản đâu. Đường lớn rộng thế này, nếu muốn đi thì thiếu hiệp cứ việc đi qua bên cạnh tôi cũng được chứ sao?
Thấy đối phương nói như vậy, Độc Cô Ngọc mới yên tâm, chả nói chả rằng, rảo bước đi ngay.
Quả nhiên Chân Chân không ngăn cản chút nào, cứ để yên cho chàng đi qua.
Nhưng khi chàng tới cạnh, nàng bỗng cười khì một tiếng, uốn lưng một cái đã nhảy xổ vào người của chàng luôn.
Không ngờ Chân Chân lại thất tín như thế, Độc Cô Ngọc cả kinh, muốn tránh né cũng không kịp, chàng đã bị Chân Chân va đụng trúng. Trong lúc kinh hoảng chàng muốn lui bước nhưng Chân Chân đã thừa cơ véo luôn má của chàng một cái, mới lui bước và cười vẻ rất dâm đãng và nói tiếp :
– Ối chà! Da mặt của thiếu hiệp lại còn nõn nà hơn cả đàn bà chúng tôi nữa.
Hổ thẹn quá hóa tức giận, Độc Cô Ngọc trầm giọng đáp :
– Tại hạ tưởng cô nương là tiền bối cao nhân, có tên tuổi bấy lâu năm, không ngờ lại là người thiếu liêm sỉ, nuốt lời hứa như thế! Nếu tiền bối còn không tránh ra thì đừng có trách tại hạ ra tay thất lễ đấy.
Hơi biến sắc mặt, Chân Chân lại cười rất lẳng lơ với giọng dâm đãng đáp :
– Hà tất thiếu hiệp phải tức giận như thế? Phải biết cái trò đưa tới tận miệng như thế này người khác cầu mãi cũng không được đấy. Trông bề ngoài chàng đúng là một thư sinh sao lại là một lỗ nam tử, không biết một chút phong tình gì cả như vậy? Chả lẽ chàng không nghe người ta nói “ăn và sắc” là bản tính của con người hay sao? Chứ việc này đừng nói tới hai chữ liêm sỉ như thế làm chi? Tài ba của chàng chỉ có thể giấu nổi tứ ca của tôi thôi chứ không sao giấu diếm nổi gái này đâu. Nếu nửa ngày trước đây gái này nói toạc sự bí mật ấy ra thì thiếu hiệp làm gì còn sống tới lúc này? Thiếu hiệp muốn ra tay cứ việc ra tay đi để gái này thử xem tài ba của thiếu hiệp cao siêu toi mức độ nào?
Độc Cô Ngọc vừa kinh hãi, vừa tức giận, liền nghĩ bụng :
“Y thị đã biết rõ võ công của ta non nớt, nếu ra tay đánh thể nào mình cũng bị thiệt thòi. Mà nếu hôm nay ta lọt vào tay Ma nữ này thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được. Ta đường đường là tu mi nam tử, đầu đội trời, chân đạp đất, khi nào lại chịu để cho y thị làm nhục.”
Chàng chưa nghĩ xong thì đã nghe thấy Chân Chân cười nũng nịu và hỏi :
– Sao? Không ra tay tấn công đi?
Độc Cô Ngọc giận dữ đáp :
– Ngươi tưởng ta không dám hay sao?
Chân Chân nói tiếp :
– Tôi thiết tưởng thiếu hiệp thể nào cũng có lòng thương hoa tiếc ngọc, không bao giờ lại nỡ hạ độc thủ giết hại tôi, có phải thế không?
Nghiến răng mím môi, Độc Cô Ngọc đỡ lời :
– Người đừng có múa mồm múa mép như thế nữa. Tuy tại hạ tự biết địch không nổi, nhưng nếu muốn tại hạ phải thúc thủ chịu trói thì đừng có hòng, kẻ này đành chịu rụng đầu đổ máu ngay tai chỗ cũng không bao giờ chịu để cho người khác làm nhục mình chút nào.
– Kiêu ngạo thực! Nhưng có khi nào tôi lại nỡ để cho thiếu hiệp chết cơ chứ?
– Người đừng có áp bức người ta quá nỗi như thế!
– Tôi không áp bức thiếu hiệp nhưng tôi cũng không chịu bỏ qua đâu. Muốn ra tay thì thiếu hiệp cứ việc ra tay đánh đi.
Không sao nhịn được nữa, Độc Cô Ngọc dậm chân xuống đất một cái, vận hết công lực vào hai tay và quát bảo :
– Tránh ra.
Chàng sử dụng ngay thế Hồi Không Thất Toàn Trảm nhằm người đối phương tấn công luôn.
Càng cười nũng nịu và thái độ càng dâm đãng thêm, Chân Chân không hãi sợ chút nào lại còn nói bông rằng :
– Ối chà! Sao tiểu oan gia lại đang tâm đến như thế!
Nàng xoay lưng một cái, không lui thì chớ lại còn tiếng lên dí ngực và tay của Độc Cô Ngọc.
Không ngờ đối phương lại có hành động như vậy, Độc Cô Ngọc hoảng sợ vội thâu tay rút lui. Chân Chân lại cười khanh khách, chọc tức tiếp :
– Tưởng thiếu hiệp là người sắt đá như thế nào, không ngờ lại không nỡ ra tay như vậy.
Như bóng theo hình, nàng cứ chìa hai tay ưỡn ngực tiến tới gần Độc Cô Ngọc.
Có bao giờ gặp những trường hợp ngượng nghịu như thế này đâu, Độc Cô Ngọc cuống cả chân tay lên, muốn ra tay tấn công lại không dám. Đồng thời, chàng đã ngửi thấy mùi thơm xông lên mũi. Thì ra Chân Chân đã tiến tới sát bên người. Chàng đành phải lui về phía sau mà quát bảo :
– Đứng yên!
Chân Chân ngẩn người ra nhưng nàng chỉ cười khì một tiếng lại xông lên tiếp. Bỗng thấy Độc Cô Ngọc giơ cao bàn tay phải lên, quát lớn :
– Nếu cô nương còn tiến lên nữa, thì tại hạ đành đập vỡ tan sọ ra mà chết.
Chân Chân thấy chàng ta nói như vậy chỉ hơi ngạc nhiên một chút lại cười khì và trả lời luôn :
– Trông người thật là ngô nghê ngốc nghếch thật! Thôi hãy ngoan ngoãn buông tay xuống đi chớ tự tử ở trước mặt gái không phải là chuyện dễ đâu.
– Cô nương không tin cứ việc thử xem.
– Thử thì sao đâu? Nhưng gái này không muốn một chàng đẹp trai như thế mà bỗng dưng bị chết như vậy. Sự thật thiếu hiệp có chết đi chăng nữa thì có can dự gì đến gái này đâu?
Độc Cô Ngọc nghĩ bụng :
“Nàng nói cũng có lý. Nàng là một người đàn bà vô liêm sỉ, có không biết bao nhiêu đàn ông. Ta chỉ là một con mồi mới mà nàng vừa bắt được. Nếu ta có chết thật đi chăng nữa thì có can dự gì đến nàng đâu? Hơn nữa ta chết sao được?…”
Chân Chân lại cười khì nói tiếp :
– Thiếu hiệp là người thông minh nên nghĩ kỹ hơn.
Nói xong nàng ưởn ẹo đi tới gần, bắt đắc dĩ Độc Cô Ngọc lại khẽ quát bảo :
– Liễu Chân Chân đừng có bắt ép người ta quá đỗi.
Chàng vừa nói vừa lui bước. Trái lại Chân Chân vẫn cười khanh khách và tiến lên hoài, mồm nàng lại nói tiếp :
– Người này vớ vẩn thật. Trên đời này có biết bao nhiêu việc đáng lưu luyến mà người lại cứ không biết nghĩ…
Nàng vừa nói vừa tiến tới gần Độc Cô Ngọc, chàng luống cuống đến nổi toát mồ hôi lạnh ra, không sao nhịn được lại quát bảo tiếp :
– Nếu người mà cứ dồn ép như thế tại hạ đành phải liều chết để giữ lấy sự thanh bạch.
– Sao người hủ hóa đến như thế? Đời người chỉ có mấy chục năm thôi, phải biết kịp thời mà hành lạc. Thiếu hiệp chỉ cần nếm mùi một lần, gái này dám chắc cho đến ngày chết, thiếu hiệp cũng không sao quên được. Hơn nữa, ở đây chỉ có hai chúng ta thôi, làm gì còn có người thứ ba mà thiếu hiệp sợ mất thanh bạch như thế.
Mặt tái mét, trợn ngược đôi lông mày kiếm lên, Độc Cô Ngọc la lớn :
– Liễu Chân Chân, ngươi thực vô sĩ đến cực điểm! Kẻ bại hoại của võ lâm như ngươi…
– Cứ việc chửi đi! Liễu Chân Chân này từ khi ra đời tới giờ không biết hai chữ liêm sỉ là gì cả. Quý hồ thiếu hiệp nghe lời gái này một lần tha hồ thiếu hiệp mắng chửi trăm nghìn lần cũng không sao?
Độc Cô Ngọc tức đến run lẩy bẩy, nghĩ tiếp :
“Có lẽ ngày hôm nay không thể nào thoát khỏi y thị đâu, tuy ta chưa trả được thù lớn, không thể liều mạng một cách quá dễ dàng như thế nhưng bị y thị làm nhục như thế này thì thà chết còn hơn.”
Nghĩ tới đó, chàng đánh liều ngừng chân lại, hai mắt đỏ ngầu, nghiến răng mím môi quát bảo tiếp :
– Liễu Chân Chân, ngươi bắt ép người ta quá đỗi. Mỗ chỉ hận không có hơi sức diệt trừ bại hoại cho võ lâm nhưng mỗ có chết cũng sẽ biến thành quỷ sứ đến đòi mạng mi cho mà coi.
Nói xong, chàng giơ tay phải lên nhắm đỉnh đầu đập mạnh xuống một cái. Chân Chân không ngờ Độc Cô Ngọc lại liều mạng như thế, thật cũng phải rùng mình đến phắt một cái mà vội hỏi :
– Chả lẽ thiếu hiệp không sợ…
nàng vừa nói vừa giơ tay lên, chỉ vào khuỷu tay của Độc Cô Ngọc một cái uể oải buông tay xuống, đồng thời nàng cũng phi thân lên theo.
Độc Cô Ngọc vẫn còn tránh né nhưng đã cảm thấy cánh tay tê tái, tay phải uể oải buông tay xuống, đồng thời chàng đã thấy Chân Chân phi tới gần. Chàng thét lớn một tiếng, định có cử chỉ đối phó tiếp nhưng Chân Chân vừa cười vừa bảo rằng :
– Chú em hãy ngoan ngoãn nghe lời mà nằm xuống đi.
Nàng vừa nói vừa điểm vào yếu huyệt mê của Độc Cô Ngọc.
Chỉ thấy hai mắt tối om, Độc Cô Ngọc đã mê man bất tỉnh. Chân Chân vội ôm chàng vào lòng, thừa cơ hôn luôn chàng một cái rồi cười giọng đắc chí và nói tiếp :
– Tiểu oan gia còn bướng bỉnh nữa không? Lát nữa, chỉ cần một viên Tố Nữ hoàn thôi là tiểu oan gia sẽ thấy cuộc đời thơ mộng thế nào ngay.
Nói xong, nàng lại hôn luôn Độc Cô Ngọc mấy cái, rồi hớn hở cắp chàng vào nách mà đi luôn.
Chân Chân vừa đi mất dạng thì trong bụi cây đã có giọng khàn khàn nói :
– Lão Nhị trông thấy chưa? Tên nghiệp chướng này giống hệt cha nó hồi còn trẻ như đúc.
Lại có một giọng lạnh lùng cười khẩy đỡ lời :
– Có ăn thua gì đâu. Nội công dâm đãng của Chân Chân cũng không kém gì Khương Diệu Chân.
– Theo ý của lão Nhị thì nên làm như thế nào?
– Cứu y.
– Cứu y ư?
– Phải cứu y.
– Chúng ta trực tiếp ra mặt hay sao? Lão Đại càng già càng hồ đồ thật. Dại gì mà chúng ta lại trực tiếp ra mặt như thế?
– Thế nên làm như thế nào?
– Chả lẽ chúng ta không biết báo tin cho con nhải biết hay sao?
– Nói cho con nhỏ Tư Đồ Sương hay ư?
– Ngoài nó ra còn ai dám vuốt râu cọp của bọn lục hung cơ chứ?
– Liệu nó có tin lời nói của chúng ta không?
– Con nhải ấy khôn ngoan lắm, chúng ta chỉ ngấm ngầm báo tin cho nó biết thôi chứ không thể nào trực tiếp nói cho nó hay được.
– Thế ai đi bây giờ?
– Lão Tam.
– Lão Tam đã gặp mặt nó rồi!
– Không sao! Lần này không để cho lão Tam gặp mặt nó như lần trước. Nhưng lão Đại cứ yên trí, người túc trí đa mưu như lão Tam thế nào cũng hoàn thành được nhiệm vụ này.
– Nếu vậy để tôi đi báo cho lão Tam biết.
– Phải đi nhanh lên mới được.
– Sao vậy?
– Nếu để cho Ma nữ ấy đoạt mất sự đồng trinh của tiểu tử này có phải tâm huyết bấy lâu nay của anh em chúng ta sẽ bị hủy hết không?
– Đệ biết rồi. Thế còn việc kia thì sao?
– Việc nọ hãy tạm hoãn nhất thời, vì chúng ta cần phải để cho nghiệt súc đích mắt trông thấy thảm trạng này đã.
– Đệ đi đây. Thế còn lão Đại thì sao?
– Mỗ sẽ theo dõi Liễu Chân Chân.
– Được, nửa tháng sau chúng ta sẽ gặp lại nhau.
Liền có tiếng áo bay phất phới, từ gần đi xa, dần dần biến mắt hẳn. Trong rừng lại yên lặng như tờ.
avatar
minhducc
Búa Gỗ Đôi
Búa Gỗ Đôi
Tổng số bài gửi : 38
Điểm : 52
Danh vọng : 2
Join date : 03/01/2016

Re: CỜ RỒNG TAY MÁU

Bài gửi by minhducc on Mon Jan 04, 2016 8:24 am

Chương 16: Sơn Trang Trong Đầm Rồng Hang Hổ
Một chiếc xe ngựa chạy thật nhanh ở trên đường cái quan lớn rộng. Người đánh xe chính là ông già họ Trà. Bốn người hộ pháp đi trước dẫn đường, còn người ngồi trên xe chính là Tư Đồ Sương, động chủ của Mân Tây bát động. Lúc ấy xe đã đi tới lưng núi Đái Vân, nơi có một sơn trang rất lớn rộng. Trong sơn trang có rất nhiều nóc gia.
Cửa lớn của sơn trang là hai cái trụ sắt, trên có một tấm bảng đề bốn chữ Đái Vân sơn trang. Tám tên đại hán mặc võ trang màu tía, tay cầm đơn đao đang đứng hai bên cửa canh gác, trông rất oai nghi.
Cách cửa lớn của Đái Vân sơn trang chừng hai ba chục trượng có một cái suối.
Nước suối từ trên đỉnh núi đổ xuống. Trên suối có một cái cầu gỗ bắc ngang bằng hai sợi xích sắt treo lơ lửng.
Chiếc xe của Tư Đồ Sương chạy tới chỗ cách suối chừng hai trượng thì nàng đã ra lệnh cho xe ngừng lại.
Bốn tên hộ pháp đi đầu mở đường liền quay trở lại, đi tới cạnh xe, cung kính vái chào và nói :
– Thưa cô nương, tới Đái Vân sơn trang rồi!
Tư Đồ Sương liền lên tiếng hỏi :
– Vi Hiểu Lam đã ra chưa?
– Thưa cô nương, cầu ngang đang treo cao, không thấy Ngọc Diện Thần Long ra.
Tư Đồ Sương cười khẩy một tiếng bảo tiếp :
– Y làm bộ thật. Ngươi mau truyền lời của ta.
Bốn đại hán vâng lời, quay người đi tới chỗ bờ suối, lớn tiếng nói :
– Động chủ Mân Tây bát động theo hẹn ước tới đây bái kiến!
Tiếng nói của Tứ đại hộ pháp vang đi rất xa, hầu như những dãy núi quanh đó đều bị chấn động mãi mãi không ngớt.
Tiếng nói của mấy người hộ pháp vừa dứt thì đã có tiếng kêu “lộc cộc” thật lớn nổi lên. Chiếc cầu treo đã từ từ buông xuống. Tiếp theo đó trong sơn trang có tiếng cười như long ngâm, hổ tiếu vọng ra và có ba cái bóng người, một trắng hai xanh ở bên trong sơn trang phi thân ra ở trên không, lộn mấy vòng đã tới chỗ cầu treo luôn.
Chỉ trong nháy mắt, người ta đã thấy có ba người đứng sừng sững ở chỗ đầu cầu rồi.
Người đứng ở phía trước hết là văn sĩ áo trắng, trông rất anh tuấn. Còn hai người đứng ở phía sau là hai ông già râu tóc bạc phơ.
Thấy thân pháp của ba người nọ cao siêu như vậy, Tứ đại hộ pháp cũng phải rùng mình kinh hãi và cùng vái chào, đồng thanh nói :
– Tứ đại hộ pháp của Mân Tây bát động bái kiến Trang chủ.
Ông già họ Trà vẫn ngồi yên ở trên xe, làm như không trông thấy gì hết.
Văn sĩ áo trắng liếc nhìn ông già họ Trà một cái, mặt hơi nổi giận nhưng chỉ thoáng cái thôi y đã chấp tay đáp lễ và trả lời :
– Bổn Trang chủ ngưỡng mộ Tứ đại hộ pháp đã lâu, ngày hôm nay được gặp gỡ ở đây mới thấy danh bất hư truyền.
Bốn đại hán nọ đồng thanh đỡ lời :
– Trang chủ cứ quá khen đấy thôi.
Nói xong cả bốn tránh sang hai bên để nhường lối đi. Văn sĩ áo trắng mỉm cười lớn bước tiến lên ung dung nói :
– Hiểu Lam tới nghênh đón chậm, mong lượng thứ cho.
Tư Đồ Sương ngồi trong xe cười nũng nịu một tiếng, nói :
– Sao Vi trang chủ lại nói như thế? Tư Đồ Sương này chỉ là một kẻ mạt học của võ lâm, cảm phiền Đại trang chủ ra nghênh đón như thế đã thấy rất vinh hạnh rồi.
Văn sĩ áo trắng hơi xếch ngược đôi lông mày kiếm lên nói tiếp :
– Khẩu tài của cô nương rất lợi hại, Hiểu Lam mỗ ngưỡng mộ đã lâu, ngày hôm nay được gặp mặt mới thấy còn hơn lời đồn đại nhiều. Có phải cô nương trách Hiểu Lam mỗ ra nghênh đón chậm đấy không.
Tư Đồ Sương vẫn cười như thế và trả lời :
– Đâu dám, Tư Đồ Sương ngưỡng mộ Vi trang chủ văn võ song toàn đã lâu, vừa rồi lại được mục kích thân pháp tuyệt thế khiến Tư Đồ Sương này càng cảm phục thêm.
Thoạt tiên hơi ngạc nhiên, chỉ thoáng cái thôi văn sĩ áo trắng hai má đỏ bừng, liền lớn tiếng đỡ lời :
– Chỉ một thính giác rất mẩn cảm của cô nương, Hiểu Lam mỗ cũng tự cảm thấy kém xa rồi. Nên phải vội ra nghênh đón, chỉ sợ quá muộn lại bị cô nương khiển trách, mong cô nương đừng có chê cười cho là mỗ rất hân hạnh rồi.
Cười khanh khách, Tư Đồ Sương đáp :
– Tư Đồ Sương chỉ hận không kịp thời tới chiêm ngưỡng Trang chủ chứ đâu dám chê cười cơ chứ?
Ngẩn người ra giây lát, văn sĩ nọ mới gượng cười nói tiếp :
– Cầu treo đã buông xuống, sao cô nương không cho xe chạy thẳng vào trang.
– Nay đã tới Đái Vân sơn trang, một chốn oai chấn võ lâm, tên tuổi lẫy lừng thiên hạ này, dù có táo gan tầy trời, Tư Đồ Sương chưa được lệnh của Trang chủ đâu dám tự tiện đột nhập như thế!
– Tuy Đái Vân sơn trang hơi có chút tên tuổi thực, nhưng so sánh với Mân Tây bát động thực là một trời một vực, còn kém xa lắm. Cô nương đã cố chấp khiêm tốn như vậy thì Vi mỗ phải cung kính nghênh đón cô nương xuống xe vậy.
– Đối với võ lâm mạt học như Tư Đồ Sương này mà Vi trang chủ lại khách sáo đến như thế, Tư Đồ Sương này thực không dám.
Nàng nói xong liền từ từ vén màn xe lên, thủng thẳng bước xuống dưới đất.
Văn sĩ áo trắng thấy mặt của Đồ Sương đẹp như hoa nở giật mình đến thót một cái, liền buộc miệng khen ngợi :
– Nhan sắc của cô nương thực tuyệt vời, khiến Vi mỗ tưởng tượng như đang đứng ở trên Quảng Hàn cung, được nghênh đón trích tiên. Thực là hân hạnh biết bao.
Đưa mắt đảo ngược một vòng, Tư Đồ Sương cười vẻ lạnh lùng đỡ lời :
– Vi trang chủ xuất khẩu thành chương, thực không hổ thẹn với lời khen ngợi của thiên hạ là người văn võ song tuyệt.
Văn sĩ lại hổ thẹn đến mặt đỏ bừng, bẽn lẽn đáp :
– Xưa nay cả tài ba lẫn lời nói của Vi Hiểu Lam này đều đần độn, hèn kém, nếu không gặp thấy cô nương thì đâu có một sự linh cảm khác thường đến như thế này.
Tư Đồ Sương đưa mắt liếc nhìn xung quanh một lược, gật đầu nói tiếp :
– Tựa núi nhìn nước, hình thế trời sinh, long đàm hổ huyệt, vững trải như thành Đái Vân sơn trang được lừng lẫy khắp thiên hạ và oai trấn võ lâm như thế không phải là một sự ngẫu nhiên.
– Sự bố trí tầm thường này chỉ có thể đề phòng được người tầm thường thôi chứ còn gặp những cao nhân như cô nương chỉ khẽ giơ bàn tay ngọc lên phất một cách là Đái Vân sơn trang này thành một đống gạch vụn ngay.
– Đái Vân sơn trang tượng đồng vách sắt, cao thủ đông như mây và thường thường có kỳ nhân xuất hiện. Lại thêm Vi trang chủ là người hùng tài đại lược, Tư Đồ Sương này đâu dám mang cái diệt vong vào thân như thế?
Văn sĩ hớn hở cười và đỡ lời :
– Cô nương nói quá lời một chút, nếu cô nương bằng lòng thì Hiểu Lam mỗ vui lòng hai tay dâng Đái Vân sơn trang này biếu cô nương luôn.
Liếc nhìn văn sĩ một cái, Tư Đồ Sương tủm tỉm cười nói tiếp :
– Nếu quả thực như vậy thì Tư Đồ Sương này phải tổn thọ đến mười năm…
Chăm chú ngắm nhìn Tư Đồ Sương một lược, văn sĩ lại đỡ lời :
– Lời nói vừa rồi là tự trong đáy lòng thốt ra, cô nương hà tất phải chê cười như vậy. Nếu quý phương với tệ sơn trang mà cùng liên tay với nhau thì trong võ lâm này chúng ta không còn…
Tư Đồ Sương lại cười khanh khách và xen lời nói :
– Vi trang chủ cho gọi Tư Đồ Sương tới đây có phải vì việc này không?
Văn sĩ cười gượng đáp :
– Cô nương cứ nói quá đấy thôi. Hiểu Lam mỗ đâu dám dùng tới hai chữ cho gọi nhu thế. Quả thực tại hạ thành tâm mời cô nương tới và đã sửa soạn sẵn cơm nước đợi chờ để khoản đải cô nương rồi, vì ngoài việc đó ra tại hạ còn việc nữa muốn thương lượng với cô nương.
– Thế ra Vi trang chủ cũng nhìn nhận việc này là một trong hai việc của Vi trang chủ đã quyết định đấy.
– Cô nương nói rất phải.
– Còn một việc nữa tuy Tư Đồ Sương này không biết là việc gì nhưng nghe thấy Trang chủ vừa nói đó là một đại sự, ắt phải lợi hại lắm.
– Nơi đây không phải là chỗ nói chuyện, xin mời cô nương hãy vào trong sơn trang trước rồi chúng ta hãy nói chuyện sau.
– Người ta vẫn thường nói khách theo ý chủ. Trang chủ đã có lệnh, Tư Đồ Sương đâu dám không tuân theo.
– Xin mời cô nương vào cho.
– Tư Đồ Sương cũng không dám đi trước, Trang chủ dẫn đường cho.
– Vi mỗ cũng không dám đi trước như thế, hay là chúng ta cùng đi sát cánh nhau vậy.
Tư Đồ Sương tủm tỉm cười gật đầu rồi quay đầu lại, dặn bảo mấy người thủ hạ rằng :
– Tứ đại hộ pháp theo ta vào sơn trang, còn cụ già thì ở lại đây đợi chờ.
Văn sĩ vội đỡ lời :
– Hiểu Lam xin mời cả quý tùy tùng vào trong một thể.
Tư Đồ Sương vừa cười vừa đáp :
– Đa tạ Trang chủ có lòng tốt như vậy, nhưng tính nết của cụ già này kỳ khôi lắm, thôi cứ để cụ ấy ở lại đây thì hơn.
Văn sĩ còn định nói thêm nhưng đã thấy Tư Đồ Sương bước đi rồi, đành phải rảo bước đuổi theo.
Hai ông già áo xanh đứng nghiêm ở chỗ đầu cầu trông thấy văn sĩ cùng Tư Đồ Sương đi sát cánh tới, vội lui sang hai bên mấy bước.
Khi đi tới cạnh hai ông già, văn sĩ vội bảo hai ông già đó rằng :
– Hai vị ở xa tới, chắc chưa được gặp Tư Đồ cô nương bao giờ?
Hai ông già nọ mặt lạnh lùng, nhưng vẫn tiến lên một bước, cung kính vái chào và nói :
– Tả hữu tuần sát của Đái Vân sơn trang xin kính chào Tư Đồ cô nương.
Tư Đồ Sương tủm tỉm cười đáp lễ :
– Tư Đồ Sương chỉ là hậu học tiểu bối, mong hai cụ đừng có đa lễ như thế.
Văn sĩ vội đỡ lời :
– Tư Đồ cô nương không nên khiêm tốn như vậy.
Tư Đồ Sương đáp :
– Hai cụ này đức cao vọng trọng, Tư Đồ Sương là tiểu bối đâu dám vô lễ như thế?
Thấy nàng ta nói như thế, biết nàng hình như đã rõ lai lịch của hai ông già, cho nên y cũng phải hơi biến sắc, vội quay lại bảo hai ông già áo xanh ấy rằng :
– Cảm phiền hai vị hãy vào trong sơn trang sửa soạn cơm rượu trước.
Hai ông già áo xanh cung kính vái một vái rồi nhanh nhẹn tiến thẳng vào trong sơn trang luôn.
Tư Đồ Sương chỉ liếc nhìn theo hai ông già ấy một cái rồi nói tiếp :
– Chủ như thế nào thì thuộc hạ phải như thế ấy. Võ công của hai cụ già ấy lại chả luyện tới mức hạng nhất rồi cũng nên?
Văn sĩ vừa cười vừa đỡ lời :
– Múa rìu qua mắt thợ chỉ làm dơ bẩn mắt của cô nương thôi! Sự thực bốn vị hộ pháp của cô nương mới thực khiến người ta phải kính phục.
Tư Đồ Sương vừa cười vừa nói tiếp :
– Vi trang chủ khiêm tốn thực. Trang chủ là cao nhân ắt phải rõ công lực của bốn hộ pháp của Tư Đồ Sương còn kém hai cụ già vừa rồi nhiều.
Văn sĩ gượng cười lẳng lặng không nói năng gì, đi qua cái cầu treo Tư Đồ Sương thoáng trông thấy hai sợi xích sắt to bằng cánh tay người nàng, nàng lại lên tiếng nói tiếp :
– Vi trang chủ không hổ thẹn là một người thợ khéo léo, cầu gỗ này mà treo cao lên thì quả thực người ta không sao qua nổi.
Mặt lại hơi biến sắc, văn sĩ vừa cười vừa đỡ lời :
– Nếu gặp phải cao thủ tuyệt vời như cô nương thì cái cầu gỗ này có cũng như không. Sở dĩ Vi mỗ đặt cái cầu này là chỉ để đề phòng những tay tầm thường và để cho người trong trang tiện ra vào đấy thôi.
– Trang chủ cứ quá khen đấy thôi, nếu Trang chủ không buông cái cầu này xuống, có lẽ cả Tư Đồ Sương này cũng không sao qua nổi vì dưới cầu còn có nước suối chảy nhanh như ngựa phi và bánh xe dao có sức hút rất mạnh nữa.
Văn sĩ thấy nàng nói như thế hơi biến sắc, mặt rùng mình đến thót một cái nhưng vẫn vội đỡ lời :
– Cô nương có đôi mắt kinh người thực. Xem như vậy Đái Vân sơn trang bố trí như thế nào cũng không qua khỏi được đôi mắt của cô nương.
– Đâu có, một người biết thêm được chút việc còn hơn là biết ít một chút.
– Cô nương cao kiến thật, nhưng Vi mỗ thiết tưởng người đa tài bao giờ cũng bị người khác ghen ghét và còn bị cả thần linh hành hạ là khác. Cô nương cho lời nói của Vi mỗ có đúng không?
– Đa tạ Trang chủ đã có lòng tốt như vậy nhưng Tư Đồ Sương lại cho con người ta càng tài ba bao nhiêu thì người khác càng đố kỵ bấy nhiêu. Đó là chỉ những người tài ba thực sự mà gặp phải bọn tiểu nhân với quân tử giả hiệu ghen tỵ thôi chứ còn kẻ ngu si dốt nát, không có một chút học thức gì như Tư Đồ Sương này thì có khi nào lại bị Vi trang chủ là một người văn võ song tuyệt, tài trí hơn người đố kỵ cơ chứ!
Văn sĩ gượng cười đỡ lời :
– Lời lẽ của cô nương sắc bén thực!
– Bằng sao được Trang chủ!
Trận đấu khẩu này hiển nhiên Tư Đồ Sương đã thắng cuộc. Hai người vừa đi vừa chuyện trò, thoáng đã tới cửa sơn trang thì bỗng có tiếng hô vang như sấm động, tám đại hán bồng đao đã cung kính vái chào. Tư Đồ Sương rất ung dung, thủng thẳng đi qua, vừa bước qua ngưỡng cửa sơn trang nàng cũng phải kinh hãi thầm nhưng sắc mặt vẫn giữ được sự bình thản như trước.
Thì ra những hoa cỏ trồng ở trong sơn trang lại trồng thành hình cái vòng, bao vây những nhà cửa vào giữa, chỉ có một con đường nhỏ trải đá vừa đi lọt hai người là tiến thẳng vào nội bộ sơn trang thôi.
Những hoa cỏ của sơn trang này cũng kỳ lạ lắm. Có chỗ để những chậu hoa cao bằng nửa thân người hay cao hơn đầu người cũng có. Có chỗ cạnh chậu hoa lại có một tảng đá trông rất quái dị, màu sắc của tảng đá đen như mực nhưng lại có ánh sáng lóng lánh tỏa ra.
Những nhà cửa ở giữa kiến trúc rất hùng vĩ, lầu xây rất cao, mái hiên xây thành hình Phượng Hoàng, cột điêu khắc thành rồng cuốn, trông rất khí khái. Có lẽ trong Đái Vân sơn trang này một đình đài, một lầu tạ, một cây một cỏ đều có bao hàm diệu lý sinh khắc cửu cung bát quái và được bố trí một cách rất cao minh. Hiển nhiên người vẽ hình đồ của sơn trang này phải là một dị sĩ.
Những tảng đá quái dị đen như mực cũng là những tảng đá hiếm thấy và cũng gọi là Mặc ngọc, một thứ đặc sản của Bắc thiên sơn, rất cứng rắn, dù bảo đao bảo kiếm cũng không chặt nổi nó.
Tuy Tư Đồ Sương đã phát hiện vấn đề ấy rồi nhưng bề ngoài nàng làm ra vẻ ung dung xuyên qua những luống hoa kỳ lạ, mặt lộ vẻ hớn hở của một người con gái ưa thích kỳ hoa dị thảo.
Văn sĩ áo trắng nhìn trộm, thấy thế liền mỉm cười nói :
– Những thứ hoa này là của Vi Hiểu Lam tôi không tiếc tiền mua ở các nơi đem về trồng. Nếu cô nương cũng ưa thích trồng những thứ hoa này tôi sẽ sai người đem biếu cô nương mấy cây.
Tư Đồ Sương cười rất tươi và đáp :
– Tư Đồ Sương đâu dám đoạt những cái sở thích của người?
Hiểu Lam vừa cười vừa đỡ lời :
– Quý hồ những cây hoa lạ này tặng được cho người yêu hoa thì Hiểu Lam này không tiếc chút nào. Cổ nhân vẫn thường nói : Mỹ nhân phải có danh hoa trồng cạnh mới càng thêm vẻ đẹp.
– Tư Đồ Sương này là bồ liễu thường tục, so sánh làm sao cho được với danh hoa…
– Trong Đái Vân sơn trang này hàng ngàn hoa thơm cỏ lạ, cứ đua nhau khoe thắm, khiến ai tới nơi đây cũng không nỡ rời bước. Nhưng ngày hôm nay Tư Đồ cô nương vừa giáng lâm đã khiến những cây hoa này mất sắc hẳn, đủ thấy…
Xếch ngược đôi lông mày liễu lên, Tư Đồ Sương cười gằn một tiếng và đỡ lời :
– Vi trang chủ, ngày hôm nay Trang chủ với tôi mới gặp nhau lần đầu…
Mặt đỏ bừng, Hiểu Lam gượng cười đáp :
– Lời nói nào của Hiểu Lam tôi cũng thốt tự trong đáy lòng, mong cô nương chớ coi thường mà khinh thị.
Tư Đồ Sương tủm tỉm cười nói tiếp :
– Đâu dám, Tư Đồ Sương tôi lại còn cảm thấy rất vinh dự là khác…
Hiểu Lam ngượng nghịu cười đỡ lời :
– Cô nương còn nói như thế nữa thì Hiểu Lam tôi sẽ hổ thẹn không biết giấu mặt vào đâu cho phải. Xin cô nương cứ tự lựa chọn mấy cây, để ngày mai Hiểu Lam này sai người phi ngựa đem tới quý động ngay.
Tư Đồ Sương lắc đầu đáp :
– Tư Đồ Sương này là một kẻ rất thường tục, đâu dám phí phạm những hoa thơm cỏ lạ mà phải dùng ngàn vàng mới đổi được. Lòng tốt của Trang chủ Tư Đồ Sương xin tâm lãnh. Hơn nữa, đem mấy cây hoa ở nơi đây đi sẽ làm cho những luống hoa này mất hết vẻ đẹp của nó, như vậy có phải là đáng tiếc lắm không?
Nàng vừa nói vừa thủng thẳng đi về phía trước. Lời nói của nàng tuy rất nhẹ nhõm nhưng Hiểu Lam nghe xong mặt đã biến sắc và ngẩn người ra ngay.
Tư Đồ Sương đi được mấy bước, quay người lại cố ý làm ra vẻ ngạc nhiên và hỏi :
– Gì thế? Chả lẽ Vi trang chủ lại trách Tư Đồ Sương này là kẻ không biết điều chăng?
Hiểu Lam nghe nói mới biết mình đã có thái độ thất thường, vừa đi vừa gượng cười đáp :
– Xin cô nương chớ có hiểu lầm, sở dĩ tôi băn khoăn như thế là vì thấy tiếp đãi không được chu đáo đấy thôi chứ không có gì hết.
Tư Đồ Sương lại cười khì nói tiếp :
– Nếu quả thực như vậy Tư Đồ Sương tôi mang tội lớn quá. Nếu Trang chủ cứ nhất định biếu mấy cây hoa đó, Tư Đồ Sương tôi cũng phải xin kính lãnh. Nhưng tôi không dám phiền đến quý thuộc hạ. Lát nữa tôi sẽ sai bốn tên Hộ pháp lựa chọn mấy cây rồi tự đào lấy.
Giật mình đến thót một cái, Hiểu Lam vội đỡ lời :
– Chớ nên! Chớ nên! Đâu dám phiền bốn vị hộ pháp như thế. Việc này tức nhiên Hiểu Lam tôi phải sai người nhà làm lấy.
Tư Đồ Sương lại trịnh trọng nói tiếp :
– Nếu Vi trang chủ khách sáo như vậy, Tư Đồ Sương tôi không dám cảm ơn nữa.
Hiểu Lam nghe nói cuống lên và vội nói tiếp :
– Việc này để lát nữa hãy nói đến cũng chưa muộn, vì dầu sao cô nương cũng vẫn chưa đi ngay mà… trong đại sảnh đã sửa soạn sẵn cơm nước, xin mời cô nương vào sơi mấy chén rượu nhạt đã.
Sở dĩ Tư Đồ Sương làm như vậy là muốn đùa giỡn Ngọc Diện Thần Long, một người xưa nay vẫn tự phụ và rất kiêu ngạo một phen đấy thôi, và cũng để cho y biết mình lợi hại như thế nào chứ có phải là mình không biết những luống hoa đó là một trận pháp đã rất nhiều công phu bố trí đâu. Sau thấy Hiểu Lam nói sang chuyện khác nàng chỉ mỉm cười thôi chứ không nói thêm gì nữa và tiếp tục đi về phía trước.
Hiểu Lam thấy thế thở hắt ra một cái, mặt lộ vẻ rất khác lạ, lớn bước tiến lên dẫn Tư Đồ Sương vào căn nhà hai từng nơi chính giữa.
avatar
minhducc
Búa Gỗ Đôi
Búa Gỗ Đôi
Tổng số bài gửi : 38
Điểm : 52
Danh vọng : 2
Join date : 03/01/2016

Re: CỜ RỒNG TAY MÁU

Bài gửi by minhducc on Mon Jan 04, 2016 8:24 am

Chương 17: Vì Yêu Thành Hận

Thềm đá xanh ở trước đại sảnh có hai ông già áo xanh đã đứng nghiêm nghênh đón.
Tư Đồ Sương bước chân vào trong đại sảnh, chỉ liếc nhìn một cái đã trông thấy hết sự bố trí của đại sảnh ấy thế nào rồi.
Đại sảnh này trang trí rất xa hoa lộng lẫy, dưới đất rải toàn đệm cỏ, bốn chung quanh vách treo đầy những bức danh họa và câu đối, nhưng đa số là do Hiểu Lam đích tay viết và họa ra.
Giữa đại sảnh đã bầy sẵn một mâm cơm rất thịnh soạn, ấm bạc, chén đũa ngà, trông không khác gì là một mâm cơm của đại nội nhà vua.
Tư Đồ Sương không coi sự xa hoa vào đâu mà chỉ để ý đến những bức tranh với đối liễu treo ở trên vách thôi, nàng cũng phải khen ngợi thầm và nghĩ bụng :
“Ngọc Diện Thần Long không hổ thẹn là người văn võ song tuyệt, trong một vạn người chưa chắc đã có một người.”
Nàng vừa nghĩ tới đó đã nghe thấy Hiểu Lam cười khì và nói :
– Đồ thường tục này không dám qua mắt của cô nương, xin mời cô nương hãy vào mâm đã.
Tư Đồ Sương lắc đầu đáp :
– Vi trang chủ thực là cao nhân, tôi không dám nói đến những sự tráng lệ, xa hoa vội mà chỉ xem bức Lão Mai Thổ Hương này cũng đã thấy Trang chủ phải là người có hỏa hầu rất thâm hậu mới vẽ nổi cây mai này.
Hiểu Lam vội đỡ lời :
– Bức tranh này là tôi bắt chước người ta học vẽ đó thôi, có điều gì sơ xuất xin cô nương chỉ giáo cho?
Tư Đồ Sương tủm tỉm cười đáp :
– Vi trang chủ thực là người văn võ song tuyệt, mong Trang chủ đừng có khiêm tốn như thế.
Nàng vừa nói vừa thủng thẳng ngồi vào mâm. Hiểu Lam cũng ngồi xuống cái ghế ở trước mặt nàng và nói tiếp :
– Trước kia quả thực Vi Hiểu Lam tôi rất tự phụ tài ba của mình, nhưng ngày hôm nay ở trước mặt cô nương, tôi mới cảm thấy mình không khác gì một hạt cát ở trong bể cả.
Tư Đồ Sương chỉ mỉm cười chứ không trả lời. Hiểu Lam bẽn lẽn quay lại mời Tứ đại hộ pháp và hai ông già Tả, Hữu tuần sát. Xong đâu đấy, y vừa cười vừa nói :
– Chén rượu đầu này là của Hiểu Lam tôi gọi là để tỏ chút lòng kính, chén rượu thứ hai trở đi, thì chỉ trừ Tư Đồ cô nương vẫn do Vi Hiểu Lam này tiếp tục hầu rượu ra, còn các vị khác sẽ có người khác đặc biệt hầu hạ.
Nói tới đó, y khẽ kêu gọi :
– Người đâu?
Sau bình phong có bốn nữ tỳ áo xanh vâng lời bước ra, rồi cùng buông xuôi tay đứng ở phía sau Tứ đại hộ pháp với hai ông già Tuần sát.
Tư Đồ Sương mỉm cười hỏi :
– Tư Đồ Sương tôi rất táo bạo mới phát biểu một thiển kiến này, không biết Trang chủ có cho phép tôi nói không?
Hiểu Lam đáp :
– Cô nương có cao kiến gì xin cứ phát biểu, Vi Hiểu Lam tôi thể nào cũng theo đúng lời dặn bảo của cô nương.
Tư Đồ Sương lại nói tiếp :
– Ngày hôm nay các vị có mặt tại đây đều là người trong võ lâm hết, chắc không vị nào ưa những luật lệ thường tục, cho nên Tư Đồ Sương tôi tiến nghị, người nào người ấy tự rót rượu lấy mà uống…
Hiểu Lam bỗng cười ha hả và đỡ lời :
– Cô nương thực không hổ thẹn là người tao nhã, Vi Hiểu Lam xin tuân lệnh!
Nói xong, y phẩy tay ra hiệu cho bốn tên nữ tỳ áo xanh rút lui. Tư Đồ Sương thấy thế vừa cười vừa nói tiếp :
– Đa tạ Trang chủ, Tư Đồ Sương còn một sự thỉnh cầu này nữa là kể từ chén thứ nhất này, Tư Đồ Sương tôi chỉ uống ba chén thôi. Nếu bắt tôi uống thêm thì tôi không dám tuân lệnh.
Hiểu Lam ngẩn người ra giây lát rồi đáp :
– Ngày hôm nay được cô nương đại giáng lâm, Vi Hiểu Lam tôi rất lấy làm vinh hạnh. Cô nương cứ nói như vậy, chả lẽ hiềm…
Tư Đồ Sương lắc đầu cười nũng nịu và đỡ lời :
– Xin Trang chủ chớ có hiểu lầm. Chỉ vì hiếm có thịnh hội như ngày hôm nay nhưng khốn nỗi tửu lượng của Tư Đồ Sương rất kém, chỉ sợ quá chén sẽ có cử chỉ và lời lẽ gì thất lễ với chủ nhân, cho nên mới có sự thỉnh cầu như thế. Mong Trang chủ lượng thứ cho.
– Nếu vậy Vi Hiểu Lam cũng không dám miễn cưỡng, nhưng…
– Đa tạ Trang chủ, Tư Đồ Sương còn một điều thỉnh cầu cuối cùng này nữa.
– Xin cô nương cứ nói, và cũng xin đừng dùng hai chữ thỉnh cầu như thế, Hiểu Lam tôi không dám đâu.
– Bữa tiệc ngày hôm nay đã nói rõ là để thương lượng đại sự, cho nên Tư Đồ Sương tôi chỉ đem theo có bốn đại hộ pháp, nếu Trang chủ còn chưa yên tâm thì Tư Đồ Sương bảo bốn người ra ngoài sơn trang chờ đợi ngay.
Hiểu Lam ngạc nhiên hỏi :
– Sao cô nương lại nói như vậy? Vi Hiểu Lam thành tâm mời cô nương tới đây chư đâu có…
– Nếu Trang chủ tin Tư Đồ Sương, thành ý cho mời, sao lại còn cao thủ ẩn núp ở đằng sau bình phong để bảo vệ ngầm như thế?
Thấy Tư Đồ Sương nói như vậy, Hiểu Lam liền biến sắc mặt, chưa kịp trả lời thì Tứ đại hộ pháp đã cùng đứng dậy, đồng thanh dùng giọng mũi “hừ” một tiếng.
Tư Đồ Sương khẽ quát bảo :
– Ngô Cương, bốn người các ngươi có mau ngồi xuống không? Vi trang chủ tiếng tăm lẫy lừng võ lâm, cử chỉ quang minh lỗi lạc, cuộc họp ngày hôm nay là để thương lượng đại sự chứ có gì mà các người phải nóng lòng như thế?
Tứ đại hộ pháp không dám trái lệnh vội ngồi xuống hết. Hiểu Lam biến sắc mặt luôn, đột nhiên quát lớn một tiếng :
– Các ngươi có mau bước ra đây cả không?
Quả nhiên y vừa quát xong đã có năm tên đại hán mặc võ trang rụt rè bước ra, buông xuôi hai cánh tay đứng nghiêm.
Mặt lộ sát khí, Hiểu Lam giận dữ quát hỏi :
– Chưa thừa lệnh của ta mà đã tự tiện hành động để làm bại hoại anh danh của ta, các ngươi có biết đã phạm tội gì rồi không?
Một người trong bọn với giọng run run đáp :
– Thuộc hạ đã biết tội, nhưng…
– Câm mồm!
Hiểu Lam giận dữ quát tháo và nói tiếp :
– Các ngươi đã biết phạm tội gì rồi, khỏi cần ta phải nói nhiều, năm người các ngươi tự động ra tay đi.
Năm tên đại hán run lẩy bẩy, đồng thanh nói.
– Đa tạ Trang chủ đã từ bi.
Chúng nói xong đã cùng rút năm con dao nhọn ra nhằm yết hầu đâm luôn.
Tư Đồ Sương bỗng cười khì một tiếng, giơ tay ngọc lên khẽ phất một cái. Năm luồng chỉ phong đã bắn luôn vào tay cầm đao của năm người kia.
Sau những tiếng kêu loong coong một hồi, năm con dao nọ đều rớt cả xuống mặt đất. Cả năm đại hán vẫn run lẩy bẩy buông xuôi tay cúi đầu đứng yên.
Hiểu Lam ngẩn người ra hỏi :
– Hiểu Lam đang điều chỉng quy luật của bổn trang, sao cô nương…
Tư Đồ Sương tủm tỉm cười đỡ lời :
– Xin Trang chủ thứ lỗi cho, Tư Đồ Sương đã táo gan ra tay như vậy. Nhưng Trang chủ nên rõ, năm người này một lòng trung thành với chủ nhân, xét về tình thì họ có thể tha thứ được. Xin Trang chủ nể mặt Tư Đồ Sương một phen.
Cau mày lại, mặt lộ vẻ khó xử, Hiểu Lam đáp :
– Đáng lẽ lệnh của cô nương Hiểu Lam phải tuân theo, nhưng khốn nỗi quy luật của bổn trang rất nghiêm chỉnh…
Tư Đồ Sương bỗng cười khanh khách và đỡ lời :
– Quốc pháp còn không tránh khỏi nhân tình thế thái, huống hồ ngày hôm nay chúng ta gặp nhau ở đây vui vẻ ăn nhậu để cùng bàn đại sự, thì không nên để cho máu vãi ở trước mâm. Bằng không, Tư Đồ Sương tôi không dám ở lại nữa.
Ngẫm nghĩ giây lát, Hiểu Lam đáp :
– Nếu cô nương đã nói như vậy Hiểu Lam tôi không dám không tuân theo.
Nói tới đó, y quay lại quát bảo năm đại hán kia tiếp :
– Chưa thừa lệnh dụ mà các ngươi dám tự tiện hành sự, xúc phạm đến quy luật của bổn trang, làm mất cả anh danh của ta, đáng lẽ phải nghiêm phạt không thể nào tha thức được. Nhưng ngày hôm nay buổi họp này không phải là buông họp tầm thường, và lại có Tư Đồ cô nương xin hộ cho nên bổn Trang chủ tha thứ cho các ngươi một phen, các ngươi có mau lên cảm ơn Tư Đồ cô nương đi không?
Năm tên đại hán nọ đồng thanh nói :
– Đa tạ đại ơn tha chết của Trang chủ!
Nói xong, chúng lại tiến lên vái lậy Tư Đồ Sương nhưng Tư Đồ Sương đã tránh ra ngay và đáp :
– Mối tai họa này do tôi mà nên, làm cho năm vị bị kinh hoảng một phen, như vậy Tư Đồ Sương tôi đâu dám nhận lễ này nữa.
Năm đại hán lộ vẻ rất cảm ơn và cùng liếc nhìn Tư Đồ Sương một cái rồi vội quay người rút lui luôn.
Hiểu Lam gượng cười một tiếng và nói tiếp :
– Hiểu Lam đốc thúc thuộc hạ không được nghiêm, lãnh đạo vô phương làm cho cô nương kinh hoảng nên trong lòng rất hổ thẹn không yên.
Tư Đồ Sương mỉm cười đáp :
– Sao Trang chủ lại nói như thế, việc này là sự hiểu lầm mà nên. Đáng lẽ Tư Đồ Sương tôi phải rất hổ thẹn mới đúng. Nhưng việc này đã qua rồi, đừng có vì thế mà ảnh hưởng đến đại sự của đôi bên. Tư Đồ Sương mượn hoa hiến Phật, xin kính mời Trang chủ một chén rượu để giải tán cuộc u ám vừa rồi.
Rất cảm khái, thở dài một tiếng, Hiểu Lam nói tiếp :
– Cô nương rộng lượng như vậy Hiểu Lam tôi kính phục vô cùng, nguyện uống cạn chén rượu này để tỏ thâm tâm của tôi.
Tám người cùng nâng chén lên uống cạn, thế là vụ phong ba vừa rồi coi như đã tiêu tan hết.
Rượu qua ba tuần, Tư Đồ Sương để đôi đủa ngà xuống, vừa cười vừa hỏi :
– Rượu đã uống xong ba chén, chẳng hay có đại sự gì xin Trang chủ cho Tư Đồ Sương được hay.
Thấy nàng hỏi như thế, Hiểu Lam ngượng vô cùng, chần chừ một lát mới đáp :
– Hiểu Lam tôi kém ăn nói, không sao tường tận được hết, vậy xin cô nương để cho Tả tuần sát của bổn trang nói thay hộ…
Vẫn tủm tỉm cười, Tư Đồ Sương đỡ lời :
– Trang chủ hà tất phải khiêm tốn như vậy.
Hiểu Lam vừa cười vừa nói tiếp :
– Không phải Hiểu Lam tôi quá khiêm tốn, mà việc này quả thực rất khác thường…
Ông già áo xanh ngồi ở bên trái bỗng cười gằn một tiếng, đứng dậy nói :
– Tuy việc này rất phi thường nhưng cũng không phải là việc khó khăn gì hết, chỉ cần Tư Đồ động chủ gật đầu một cái là xong. Bây giờ xin cho phép lão nói qua loa để Động chủ hay.
Nói tới đó, y nhìn Tư Đồ Sương một cái rồi mới nói tiếp :
– Việc này đáng lẽ tệ Trang chủ phải đích thân đi Mân Tây bái kiến Tư Đồ động chủ mới phải nhưng anh em lão phu nhận thấy Động chủ là một vị võ lâm nhi nữ, một cân quốc tuyệt vời, không thể dùng tầm mắt thường mà đo lường được cho nên mới mời Động chủ giá lâm để cùng thương lượng. Tệ Trang chủ ngưỡng mộ Động chủ là người có phong hoa cái thế, văn võ song toàn, nếu Mân Tây bát động liên tay với Đái Vân sơn trang thì thể nào cũng xưng hùng nổi trong hoàn vũ mà nếu Động chủ lại cùng tệ Trang chủ điều khiển môn phái một lúc thì càng là một giai thoại thiên cổ.
Đột nhiên cười khì một tiếng, Tư Đồ Sương đỡ lời :
– Ý của cụ như thế nào tôi đã biết rõ rồi. Chúng ta đều là võ lâm đồng đạo, chả cần phải có thái độ thường tục giả dối và nói xa xôi làm chi. Có phải cụ muốn cầu hôn hộ quý Trang chủ đấy không?
Tất cả mọi người có mặt tại đó không ai ngờ Tư Đồ Sương lại bạo miệng đến như thế, đến cả ông già nọ cũng trố mắt lên, không biết nói năng ra làm sao nữa.
Hiểu Lam ngượng đến mặt đỏ bừng và cứ nhìn Tư Đồ Sương lộ vẻ mong đợi.
Tư Đồ Sương đưa mắt liếc nhìn y một cái rồi tủm tỉm cười nói tiếp :
– Tư Đồ Sương tôi là người rất thẳng thắng và trực tính, không biết giấu diếm gì hết. Tôi nhận thấy Vi trang chủ quả thực là người kể cả nhân phẩm lẫn tài diện đều xuất chúng, văn võ toàn tài, oai vọng ở giang hồ cũng rất lẫy lừng. Thực là trong một vạn người chưa chắc đã kiếm ra được một người như Vi trang chủ, mà còn là một vị lang quân như ý, các thiếu nữ đều muốn được trao thân. Người như Vi trang chủ thì phải c1o những người như phượng hoàng mới xứng đôi vừa lứa chứ còn Tư Đồ Sương tôi là một người rất tầm thường, tấm thân bồ liễu tự cảm thấy hổ thẹn…
Ông già áo xanh kia vội đỡ lời :
– Sao cô nương lại nói như thế! Anh em lão phu dám táo gan nói tệ Trang chủ là mong được với cao.
Tư Đồ Sương lại tủm tỉm cười đáp :
– Cụ cứ quá khen đấy thôi! Chứ sự thực Tư Đồ Sương này tự biết rõ lắm.
Ông già áo xanh nói tiếp :
– Tệ Trang chủ một lòng thành tâm, xin Động chủ chớ có coi là chuyện đùa.
Tư Đồ Sương vừa cười vừa đáp :
– Tôi biết quý Trang chủ một lòng thành tâm, rất lấy làm vinh hạnh nhưng…
Hiểu Lam đột nhiên xen lời hỏi :
– Nhưng cái gì hả cô nương?
Nghĩ đến Độc Cô Ngọc, Tư Đồ Sương tủm tỉm cười đáp :
– Trang chủ là người tài trí hơn người tất nhiên phải hiểu câu đã từng trải chứ?
Hiểu Lam giật mình đến thót một cái, sắc mặt biến sắc, vội hỏi tiếp :
– Có phải cô nương muốn nói…
Tư Đồ Sương vội đáp :
– Trái tim của Tư Đồ Sương này đã có chủ.
Hiểu Lam trợn ngược đôi lông mày kiếm lên hỏi tiếp :
– Chẳng lẽ Vi Hiểu Lam này không bằng được người ấy hay sao?
Tư Đồ Sương đáp :
– Trang chủ lầm rồi, Tư Đồ Sương đã nói nhân phẩm, tài ba, oai vọng trong võ lâm của Trang chủ không có một món nào là không hơn người. Trong một vạn người chưa chắc đã tìm được một. Còn chàng nọ chỉ là một tên nho hủ, bằng sao được Trang chủ.
Nhưng tôi thiết tưởng việc này không thể so sánh bằng cách ấy được!
Im lặng hồi lâu, Hiểu Lam mới hỏi tiếp :
– Cô nương có thể cho tôi biết được người đó là ai không?
– Tôi chỉ có thể cho Trang chủ biết chàng tức là chàng, còn Trang chủ hỏi chàng làm chi?
– Hiểu Lam vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ, cho nên rất muốn được gặp mặt để xem người đó có cái gì hơn người không?
– Chàng chỉ là một người rất tầm thường. Nếu đấu với Trang chủ thực không địch nổi một thế. Đó là nói tình hình hiện thời thôi, chứ còn sau này thì không dám quả quyết.
– Cô nương chớ có hiểu lầm! Hiểu Lam tôi không phải là hạng người như thế đâu.
– Tôi biết lắm, nhưng dù Trang chủ có giết chết y thì sự việc cũng như thế thôi!
– Cô nương lòng cứng như sắt đá thực!
Thấy Hiểu Lam cứ quấy rầy mình hoài, Tư Đồ Sương tủm tỉm cười có ý muốn chọc tức và đỡ lời :
– Trái tim của tôi không những cứng như sắt đá mà có thể nói dù bể cạn đá mòn cũng không sao thay đổi được!
Ngẫm nghĩ giây lát, Hiểu Lam lại hỏi tiếp :
– Nếu Hiểu Lam quen biết cô nương trước người nọ có phải là tốt biết bao không?
– Vấn đề này khó nói lắm, chắc Trang chủ cũng biết tình cảm của nam nữ rất kỳ lạ, nhưng có lẽ lúc ấy Tư Đồ Sương này không đến nỗi cự tuyệt lòng tốt của Trang chủ đâu.
Gân mặt bỗng rung động một hồi, Hiểu Lam gượng cười nói tiếp :
– Có lẽ phước của Hiểu Lam này không bằng chàng nọ, số phận như vậy còn biết nói sao được nữa.
– Trang chủ đã lầm rồi, Trang chủ chỉ có thể nói phước không bằng được Tư Đồ Sương thôi!
– Sao vậy?
– Vì Trang chủ không phải là đàn bà và cũng không quen biết chàng ta.
Đã nổi ghen lên, Hiểu Lam hằn học nói tiếp :
– Người mà cô nương đã nhận xét chắc không thể nào sai lầm được.
Tư Đồ Sương tủm tỉm cười đáp :
– Đó chỉ là sự nhận xét của Tư Đồ Sương thôi.
– Nếu vậy việc này coi như là xong rồi, cô nương…
– Tư Đồ Sương đã uống quá nhiều rượu, đa tạ Trang chủ đã khoản đãi hậu hỷ như thế này. Sau này thể nào cũng xin hậu tạ.
Thấy nàng vừa nói vừa đứng dậy như vậy, Hiểu Lam ngẩn người ra và vội hỏi :
– Sao? Cô nương đi về ư?
Tư Đồ Sương gật đầu đáp :
– Đại sự mà Trang chủ nói đã có kết quả rồi, nên Tư Đồ Sương tôi định cáo lui ngay bây giờ.
Hiểu Lam tỏ vẻ rầu rĩ, lẳng lặng không nói gì hết.
Ông già áo xanh vừa lên tiếng nói, bỗng dùng giọng mũi kêu hừ một tiếng và lạnh lùng xen lời nói :
– Nếu Động chủ không nhận lời cuộc hôn nhân này, anh em lão phu không hoàn thành nhiệm vụ làm mai, tất nhiên không thể nào để cho Động chủ rời khỏi nơi đây một cách dễ dàng như thế được.
Tứ đại hộ pháp đều đứng dậy, giận dữ nhìn hai ông già kia.
Tư Đồ Sương vẫy tay ra hiệu, bảo chúng không được nổi khùng như thế. Rồi nàng quay lại vừa cười vừa hỏi ông già nọ tiếp :
– Thế nào? Có phải hai vị muốn giữ khách hộ quý Trang chủ đấy không?
Ông già bên trái cười khẩy một tiếng và đáp :
– Chính thế! Trừ phi Động chủ nhận lời thì thái độ của anh em lão phu tất phải khác hẳn.
Tư Đồ Sương hỏi tiếp :
– Bằng không thì sao?
Ông già ấy biến sắc mặt đáp :
– Giờ này Động chủ đừng có hòng rời khỏi nơi đây nửa bước.
Tư Đồ Sương vẫn tủm tỉm cười, quay lại hỏi Hiểu Lam :
– Trang chủ, lời nói của bạn già kia có thực không?
Ngượng vô cùng, Hiểu Lam ấp úng đáp :
– Vấn đề này…
Nàng lại quay lại hỏi hai ông già tiếp :
– Có phải chỉ cần hai vị ra tay là đủ giữ nổi tôi đấy không?
Ông già bên trái đáp :
– Đái Vân sơn trang này cao thủ đông như kiến cỏ, người tài có rất nhiều, lão phu chỉ cần ra lệnh một cái là sẽ có rất nhiều người liều thân, thí mạng nhảy ra lưu giữ Động chủ ở lại ngay.
Trợn ngược đôi lông mày lên, Tư Đồ Sương nói tiếp :
– Như vậy, hai vị mi giở cái trò bắt cóc vua chúa để uy hiếp các chư hầu phải không? Nói ra không sợ hai vị tức giận chứ sự thực nơi đây ngoài quý Trang chủ ra còn miễn cưỡng đấu ngang tay với Tư Đồ Sương này thôi, còn thì không một người nào địch nổi ba hiệp của của bổn Động chủ.
Hai ông già cùng đứng dậy đồng thanh hỏi :
– Động chủ nói như vậy không sợ tự phụ quá hay sao?
Tư Đồ Sương đáp :
– Tôi cho ba hiệp hãy còn là nhiều đấy.
Hai ông già cũng cười như điên khùng, cả trần nhà cũng phải rung động, những ngọn đèn đu đi đu lại, tranh và câu đối đều bay tung lên.
Tứ đại hộ pháp thấy thế đều biến sắc mặt, quát lớn một tiếng, định có cử chỉ đối phó, nhưng Tư Đồ Sương đã xua tay, không cho chúng hành động và cười khúc khích nói tiếp :
– Tuyết Sơn nhị lão quả thực danh bất hư truyền. Môn Tam Dương chân khí của hai vị đã làm được rung động trời đất khiến quỷ thần phải sầu khóc, nhưng tiếc thay lại gặp phải Tư Đồ Sương này.
Ông già áo xanh lại biến sắc mặt và hỏi :
– Sao Động chủ lại nhận ra được anh em lão phu như thế?
Tư Đồ Sương đáp :
– Không lạ lùng gì cả. Tôi còn biết cả hai vị đã khốn khổ dưới pho Hồi Phong Thất Toàn Trảm như thế nào nữa.
Rùng mình đến thót một cái, hai ông già đồng thanh quát tiếp :
– Sao Động chủ lại biết cả chuyện ấy?
Tư Đồ Sương tủm tỉm cười chưa kịp trả lời thì bên ngoài đã có giọng khàn khàn nói vọng vào rằng :
– Lão phu có việc rất khẩn cấp phải gặp Động chủ của lão phu ngay, phiền tiểu ca vào thông báo hộ một tiếng.
Tư Đồ Sương vừa ngẩn người ra thì hai ông già nọ đã cười khẩy và một người nói :
– Tới rồi càng hay. Một tên cũng không thể nào lọt lưới được.
Nói tới đó, y nói vọng ra bên ngoài rằng :
– Để cho y vào.
Ông già họ Trà nghênh ngang vội vàng bước vào, không thèm để ý nhìn ai hết, chạy thẳng đến trước mặt Tư Đồ Sương rỉ tai nói mấy câu.
Tư Đồ Sương rùng mình đến phắt một cái, mặt biến sắc và nói :
– Có thật không hở cụ?
Ông già gật đầu đáp :
– Nên tin là có sự thật chứ không nên tin là không. Thôi! Đi mau lên bằng không sẽ không kịp đâu.
Tư Đồ Sương nghiêm nét mặt lại, gật đầu một cái, chưa kịp trả lời thì ông già áo xanh đã cười khẩy và xen lời nói :
– Chỉ sợ các ngươi không đi được đâu.
Ông già họ Trà ngẩn người ra ngạc nhiên nhìn Tư Đồ Sương hình như muốn hỏi thì nàng đã quay lại nói với Hiểu Lam trước :
– Vi trang chủ, hiện giờ Tư Đồ Sương tôi đang có việc gấp, phải cáo từ ngay. Nếu hai vị Tuần sát của quý trang còn muốn cản trở bất đắc dĩ Tư Đồ Sương tôi chỉ có một cách là ra tay thôi.
Mặt hơi biến sắc, mồm mấp máy định nói nhưng sau Hiểu Lam dậm chân xuống đất một cái thật mạnh và không nói năng gì hết.
Tư Đồ Sương cười khẩy một tiếng, xếch ngược đôi lông mày liễu lên bảo ông cụ rằng :
– Ông cụ, chúng ta đi thôi. Thử xem ai dám ngăn cản chúng ta nào?
Nói xong, nàng dẫn ông cụ với Tứ đại hộ pháp đi ra ngoài đại sảnh. Hai ông già nọ đột nhiên cất tiếng cười như điên khùng và đồng thanh nói :
– Tư Đồ Sương! Còn muốn đi khỏi nơi đây hay sao?
avatar
minhducc
Búa Gỗ Đôi
Búa Gỗ Đôi
Tổng số bài gửi : 38
Điểm : 52
Danh vọng : 2
Join date : 03/01/2016

Re: CỜ RỒNG TAY MÁU

Bài gửi by minhducc on Mon Jan 04, 2016 8:24 am

Chương 18: Đồng Bệnh Bất Tương Liên
Tuyết Sơn nhị lão nói xong cùng múa chưởng nhằm mặt Tư Đồ Sương tấn công luôn, hai luồng kình phong như vũ bão từ hai bên nhằm Tư Đồ Sương lấn áp tới.
Tư Đồ Sương vẫn ung dung đi như thường, không thèm quay đầu lại, chỉ cười khẩy một tiếng và nói :
– Hai vị thật không biết tiến thoái chút nào!
Nàng giơ hai cánh tay nỏn nà lên, như hai con linh xà hất về phía sau một chưởng.
Liền có tiếng kêu bùng thật lớn, Tư Đồ Sương vẫn thủng thẳng đi về phía trước, không thấy tà áo của nàng bay lên chút nào mà đã thấy hai ông già cùng bị đẩy lui về phía sau ba bước. Cả hai đều biến sắc mặt và đồng thanh quát tiếp :
– Chưởng lực cao minh thực, có giỏi tiếp chưởng thứ hai của anh em lão phu.
Bốn chưởng cùng vung lên, nhắm phía sau Tư Đồ Sương tấn công tới. Hiển nhiên hai ông già đã nổi giận thực sự nên hai thế chưởng này nặng hơn trước nhiều, bên trong còn xen lẫn gió lạnh buốt xương.
Chỉ nghe thấy Tư Đồ Sương cười nũng nịu và nói tiếp :
– Đây là Băng Phách thần chưởng oai chấn vũ nội, và cũng là chưởng pháp độc đáo nhất của Tuyết Sơn nhị lão. Cụ già, xin nhường cho cụ đối phó đấy.
Nói xong, nàng bỗng tránh sang bên mấy thước để nhường cho hơi lạnh và chưởng phong mạnh như bài sơn đảo hải ấy dồn vào ông già họ Trà.
Ông già họ Trà trợn mắt lên, cười giọng quái dị và nói :
– Đã lâu không gặp mặt, hai già con hồi này tiến bộ khá nhiều. Cái trò nghề này cũng đã mạnh hơn trước một chút. Hừ!
Mọi người thấy cái áo xám của ông ta bỗng phồng lên, mặc cho hai luồng kình phong như vũ bão nhằm vào người ông ta dồn tới. Chỉ nghe thấy hai tiếng kêu bộp bộp như đập vào da bò. Ông già họ Trà vẫn đứng yên, còn Tuyết Sơn nhị lão đã vỡ lẽ người này là ai rồi, trong lòng vừa kinh hãi thì đã thấy một luồng gió nóng hất trở lại. Cả hai cùng nhảy lui về phía sau mấy thước, trầm giọng quát hỏi :
– Trà Đà Tử đại giá giáng lâm, anh em lão phu đã sơ ý, không nhận ra được, ngày hôm nay nể mặt lão Đà Tử anh em lão phu tạm gác chuyện này sang bên, nhưng từ nay trở đi, Đái Vân sơn trang với Mân Tây bát động thề không đội trời chung.
Ông già họ Trà cười ha hả đáp :
– Hai người các ngươi không sợ gió lớn thổi cho cứng lưỡi hay sao? Nếu ngày hôm nay không có việc cần thì Trà Đà Tử này thể nào cũng bắt hai người phải bò dưới đất mà tiễn chúng ta ra ngoài cửa, còn sau này là địch hay là bạn thì tùy ý các ngươi muốn thế nào cũng được. Nếu hai ngươi còn hiềm trận đòn năm xưa chưa đã, thì cứ việc đi Mân Tây thử xem.
Nói xong, ông ta quay người, lớn bước đi theo Tư Đồ Sương ngay.
Bỗng nghe thấy Hiểu Lam ở phía sau lớn tiếng gọi với theo :
– Mời cô nương hãy tạm ngưng bước.
Tư Đồ Sương ngừng chân, từ từ quay người lại, vừa cười vừa hỏi :
– Chả lẽ Vi trang chủ cũng muốn cố giữ Tư Đồ Sương này ở lại hay sao?
Hiểu Lam đuổi theo tới, bẽn lẽn nói tiếp :
– Hiểu Lam tự biết đuối lý, cô nương hà tất còn…
Tư Đồ Sương bỗng cười khanh khách và đỡ lời :
– Từ giờ trở đi đôi bên đã biến thành nước với lửa, Vi trang chủ còn khách sáo như thế làm chi?
Hiểu Lam mặt đỏ bừng, vội đáp :
– Vừa rồi hai cụ ấy nhất thời quá nóng nảy, mong cô nương lượng thứ cho.
Tư Đồ Sương tủm tỉm cười, hỏi lại :
– Nếu vậy Vi trang chủ không có thù hằn gì với Tư Đồ Sương phải không?
Trợn ngược đôi lông mày kiếm lên, Hiểu Lam đáp :
– Không bao giờ Hiểu Lam tôi lại thèm làm cái trò vì yêu thành thù, vì ghen thành hận như thế!
Hai mắt tia ra hai luồng ánh sáng chói lọi, Tư Đồ Sương nói tiếp :
– Vi trang chủ không hổ thẹn là một vị kỳ tài, Tư Đồ Sương tôi rất lấy làm kính phục.
Hiểu Lam gượng cười đáp :
– Hiểu Lam tôi không dám nhận hai chữ kính phục của cô nương. Chỉ mong cô nương đừng có quên tấm lòng thành thật của Hiểu Lam là tôi đã được toại nguyện lắm rồi.
Ngẩn người ra giây lát, Tư Đồ Sương nói tiếp :
– Trên thế gian này còn có rất nhiều giai nhân tuyệt vời, Tư Đồ Sương tôi chỉ là một người rất tầm thường, Trang chủ hà tất…
thốt tiếng cười rất rầu rĩ, Hiểu Lam đỡ lời :
– Xin thú thật với cô nương, trải qua lần này, lòng của Hiểu Lam tôi đã lạnh như đá, và từ giờ trở đi, quyết ở vậy một mình.
Tư Đồ Sương nghe nói rùng mình đến phắt một cái, cúi đầu xuống khẽ nói tiếp :
– Nếu Trang chủ làm như vậy thì đời này Tư Đồ Sương sẽ mang nghiệp tội rất nặng.
Nói xong, nàng tủm tỉm cười, quay người đi ra khỏi đại sảnh. Khi đi qua cái cầu gỗ, nàng lại tủm tỉm cười, quay người lại nói tiếp :
– Cảm phiền Trang chủ tiễn đi xa như thế này, Tư Đồ Sương tôi xin cáo từ.
Hiểu Lam gượng cười đáp :
– Cô nương khỏi nên khách sáo như vậy. Hôm nay chúng ta cách biết, không biết đến ngày nào Hiểu Lam mới được tiếp rước lại cô nương? Mong cô nương hãy cẩn thận giữ gìn sức khỏe.
Tư Đồ Sương mỉm cười đỡ lời :
– Đa tạ Trang chủ. Việc gì cũng vậy, đều có chữ duyên, xin Trang chủ cẩn thận giữ gìn sức khỏe.
Nói xong nàng bước lên trên xe ngay. Ông già họ Trà giơ roi lên quất một cái, vó ngựa kêu lộp cộp, bánh xe chuyển động nhanh, chỉ trong nháy mắt đã đi khá xa. Xe đi được hơn trăm trượng, Tư Đồ Sương bỗng lớn tiếng hỏi :
– Cụ đưa cho tôi xem tờ giấy ấy.
Ông già họ Trà móc túi lấy một tờ giấy trắng đưa cho nàng.
Cầm lấy tờ giấy lên xem, Tư Đồ Sương thấy trên có viết những chữ như sau :
Trên đường của Động Cung, chàng nọ bị bắt cóc. Xà Khiết Ma Nữ đang giở dâm oai, mau phóng xe đi cứu viện ở trên bờ hồ Ngọc trì.
Không thấy có hạ khoảng nên không biết là của ai viết, nàng cau mày lại hỏi :
– Người đưa giấy này là người như thế nào?
Ông cụ họ Trà đáp :
– Không ai đem tờ giấy tới cả. Đó là ở trong bụi cây trên lưng núi, chỗ cạnh lối đi rớt xuống. Tới khi lão đuổi lên thì không thấy một bóng người nào hết. Con nhải có đoán ra được người đó là ai không?
Tư Đồ Sương đáp :
– Tuy cháu biết là ai, nhưng không hiểu tại sao họ lại làm như thế?
– Ai?
– Long Phan lệnh chủ.
– Long Phan lệnh chủ ư? Có lẽ con nhải vì lo âu quá hóa hồ đồ cũng nên!
– Cháu không hồ đồ. Ngoài y ra, không còn người thứ hai nào theo dõi chúng ta, cũng không có người thứ hai biết rõ sự liên quan giữa chàng với cháu.
– Lão phu bảo không phải là Long Phan lệnh chủ, là vì y có thù lớn với thằng nhỏ nên thằng nhỏ bị người khác giết chết thì nó càng thích thú thêm chứ khi nào lại đem tin đến cho chúng ta để đi cứu viện như thế?
– Vì vậy Sương nhi mới thắc mắc không hiểu. Có lẽ y không muốn chàng bị người khác giết chết, và y cũng không muốn đích tay thi ân cũng nên?
– Theo lời của con nhải ngươi chả hóa ra Long Phan lệnh chủ là nhân vật anh hùng ư? Lão phu không nghĩ như thế.
– Theo sự nhận xét của cụ thì sao?
– Những việc phải dùng đến đầu óc như thế tố hơn hết con nhải đừng có hỏi đến lão phu. Lão phu chỉ có thể nói cho con nhải biết một câu là việc này không giản dị đâu. Có thế thôi! Còn những việc khác thì con nhải ngươi phải tự dùng đầu óc mà suy nghĩ mới được.
Tư Đồ Sương cúi đầu không nói năng gì nữa. Nàng trầm ngâm giây lát mới nói tiếp :
– Đúng như lời cụ nói. Việc này ta đành tin là có chứ không nên tin là không. Dù nơi đó có là đầm rồng hang hổ, cháu cũng phải xông pha một phen.
Ông già họ Trà cười ha hả đáp :
– Con nhỉ vì tình, vì nó. Còn lão phu đây vì nó và vì con nhỏ. Nếu thằng nhỏ ấy mà không sớm ngày học thành tuyệt nghệ thì lão phu với ngươi một già một trẻ đừng hòng được an thân.
Vẻ mặt rất thản nhiên nhưng trong bụng của Tư Đồ Sương lại nóng như lửa thiêu.
Nàng nghe người ta nói từ lâu, Xà Khiết Ma Nữ trong nhóm Nam hoang lục hung dâm tà độc ác lắm, nếu mình tới chậm một bước hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được. Như vậy nàng còn tâm trí đâu mà nói bông nói đùa nữa? Vì thế nàng nghe thấy ông già họ Trà nói như vậy đã cau mày lại đỡ lời :
– Cụ đừng nói nữa, mau đánh xe đi tới đích ngay đi!
Ông già họ Trà cười giọng quái dị đáp :
– Con nhải cứ yên tâm, lão phu còn nóng ruột hơn ngươi nhiều. Ngươi không thấy hay sao? Cái xe này đã đi nhanh như bay đấy ư?
Tư Đồ Sương khẽ thở dài một tiếng, không nói năng gì hết.
Cùng một lúc ấy ở đầu phía Nam núi Động Cung, chỗ rất ít người lui tới đã có một cái bóng hồng nhanh như điện chớp bắn lên. Dưới hông của cái bóng hồng ấy có kẹp một vật gì màu trắng. Khi lên tới trên đỉnh núi, cái bóng nọ liền chạy đến chỗ cạnh thác nước, một cảnh đẹp thiên nhiên rồi bỗng nhiên mất tích.
Trong lúc cái bóng hồng vừa mất tích thì đột nhiên bên lề ngọn núi lại có hai cái bóng người mảnh khảnh, một xanh một đỏ bắn lên.
Thân pháp của hai người này vừa nhanh nhẹn vừa đẹp mắt, tốc độ lại còn nhanh hơn cái bóng hồng hồi nãy.
Sau một tiếng kêu ủa như tiếng gõ của chuông bạc nổi lên, hai cái bóng người ấy bỗng dừng chân lại.
Lúc ấy mọi người mới hay đó là hai thiếu nữ mặc võ trang màu hồng và màu xanh.
Hai thiếu nữ đang đứng ở cạnh cái đầm, chỗ dưới thác nước. Người ta chỉ trông thấy hai thân hình rất yểu điệu của hai nàng thôi chứ không trông thấy rõ mặt của hai nàng. Nhưng cứ xem thân hình cân đối như vậy thì chắc mặt của hai nàng phải xinh đẹp lắm.
Thiếu nữ áo đỏ đứng ở bên trái với giọng nũng nịu nói :
– Thành tỷ, rõ ràng chúng ta thấy con đàn bà tiện tỳ ấy ẵm một người đàn ông chạy lên đây, sao chỉ trong nháy mắt đã không thấy tung tích của nó đâu rồi?
Thiếu nữ áo xanh đứng ở bên phải đáp :
– Ngu tỷ cũng cảm thấy ngạc nhiên. Xem như vậy nơi đây thể nào cũng có chỗ bí ẩn gì?
Thiếu nữ áo đỏ vội đỡ lời :
– Có phải Thành tỷ định nói…
– Ngu tỷ chỉ nghĩ như vậy thôi. Bằng không sao đột nhiên Liễu Chân Chân lại mất tích như thế?
– Thành tỷ nói đúng đây. Chúng ta mau đi kiếm ngay, bằng không chỉ e người đàn ông nọ sẽ bị lụy đấy.
– Sao hiền muội cứ hay thích can thiệp vài việc người? Việc của chúng ta đến giờ vẫn chưa có manh mối.
– Thành tỷ nói như thế không đúng. Tuy vai chính mà chúng ta đuổi theo đã thất lạc nhưng nay trông thấy yêu phụ hại người chả lẽ chúng ta lại khoanh tay, không thèm can thiệp đến hay sao?
– Thôi được, lúc nào lời nói của cô cũng có lý hết. Thảo nào cô nương lại chả cưng cô hơn tôi. Lần này việc chính của chúng ta đã làm hỏng rồi, ở trước mặt cô nương cô phải nhận trách nhiệm thì cô nương mới đỡ trách mắng chúng ta. Bây giờ chúng ta hãy…
Đột nhiên có tiếng cười rất dâm đãng và rất khẽ lọt vào tau của hai nàng. Thiếu nữ áo xanh đang nói liền ngắt lời, vội giơ chưởng nhằm thác nước ở chỗ cách hai nàng hơn hai trượng tấn công luôn.
Thiếu nữ áo đỏ rất ngạc nhiên, vừa lên tiếng hỏi :
– Thành tỷ làm gì?
Thác nước bị chưởng lực của thiếu nữ áo xanh để rõ một cái khe rộng hơn thước nhưng lại khép lại ngay.
Trong thời gian nước rẽ và khép lại thì thiếu nữ áo xanh đã cười khẩy một tiếng và nói :
– Một chỗ kín đáo thật.
Thế rồi nàng kéo tay thiếu nữ áo đỏ cùng nhảy xổ vào trong thác nước biến mất.
Một lát sau đã thấy bên trong thác nước có mấy tiếng quát tháo thánh thót nổi lên nhưng lại im lìm ngay.
Lại một lát nữa, nước thác rẽ đôi, hai bóng người một xanh một đỏ ở bên trong nhảy ra. Người áo xanh cắp một vật gì màu trắng, cả hai cùng phi thân xuống dưới núi.
Khi hai người áo xanh và áo đỏ vừa nhảy xuống dưới núi thì lại thấy hai cái bóng người một đen một xám ở phía đằng kia phi lên và cũng đứng ngay vào chỗ hai thiếu nữ áo xanh áo đỏ vừa đứng hồi nãy.
Thì ra hai người lên sau chính là Tư Đồ Sương với ông già họ Trà. Nhìn xung quanh một vòng, Tư Đồ Sương cau mày hỏi :
– Nơi đây có phải là Ngọc Trì không hở cụ?
Ông già họ Trà gật đầu, chỉ cái đầm ở chỗ cách hai người hơn hai trượng nói tiếp :
– Phải, chính nơi đây rồi. Nước thác chảy xuống dưới đầm, bọt nước bắn tung tóe trong cái đầm trắng xóa như ngọc nên vì thế người ta mới gọi nó là Ngọc Trì.
Tư Đồ Sương trầm ngâm giây lát lại hỏi tiếp :
– Bây giờ cạnh Ngọc Trì có núi với cây cỏ, chứ có bóng người đâu mà bảo chúng ta lên đây tìm kiếm làm chi?
Ông già họ Trà cũng ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp :
– Con nhải không nên nóng lòng như thế vội. Nam hoang lục hung đã ở xa tới đây thì chắc sào huyệt của chúng phải bí mật lắm. Chúng ta hãy tìm kiếm một lược rồi hãy nói sau.
Tư Đồ Sương giọng nóng nảy, dậm chân xuống đất, hậm hực nói :
– Thật là nóng lòng chết đi được. Việc này không thể trì hoãn được. Bây giờ chưa thấy hình bóng một người nào cả…
– Con nhải này lúc nào cũng vậy. Bây giờ chúng ta đã đến đây rồi, dù có nóng lòng chí chết cũng vô dụng. Cổ nhân đã nói : Ở hiền gặp lành. Chắc thằng nhỏ ấy không…
Hai mắt lộ hung quang, Tư Đồ Sương nghiến răng mím môi nói tiếp :
– Hừ! Liễu Chân Chân nếu đụng chạm tới một sợi tóc của chàng thế nào tôi cũng phải xé xác Nam hoang lục hung ra làm muôn mảnh mới thôi.
Thấy mặt của Tư Đồ Sương rất hung ác, ông già cũng phải kinh hãi thầm, gượng cười đỡ lời :
– Thôi! Con nhải đừng có giận dữ suông như thế làm chi. Mau đi tìm kiếm có hơn không?
Tư Đồ Sương dậm chân một cái, đã phi thân lên trên cây cổ thụ ở chót đỉnh núi.
Ông già trông thấy hòn đá mà nàng vừa dẫm chân lên đã vụn thành cám liền lắc đầu, gượng cười và đi sang phía bên trái ngay.
Tư Đồ Sương đứng ở trên cao nhìn xuống, nhìn xa nhìn gần, nhìn tả nhìn hữu, nhưng ngoài ông già họ Trà thì không có một bóng người nào hết. Nàng càng sốt ruột thêm, lấy nhảy xuống chỗ cũ, đã thấy ông già họ Trà quay trở lại, cau mày nhìn nàng, chẳng nói chẳng rằng.
Lòng càng đau, óc càng rối thêm, Tư Đồ Sương đã ứa hai hàng lệ, dậm chân xuống đất liên tiếp và hậm hực nói :
– Cụ biết làm sao bây giờ đây? Biết làm sao bây giờ đây?
Ông già ngẫm nghĩ giây lát bỗng trầm giọng đáp :
– Chả lẽ chúng ta bị lừa…
đột nhiên trên không có tiếng kêu rất thánh thót nổi lên. Ông già vội ngắt lời và cùng Tư Đồ Sương nhìn lên phía trên thì thấy ở chỗ trên cao hơn trăm trượng có một con chim bồ câu trắng đang bay lượn nhưng không định đậu xuống bên dưới. Ông già hớn hở nói :
– Con nhải thấy chưa! Có con chim bồ câu này xuất hiện không khác gì đã nói rõ nơi đây…
Tư Đồ Sương bỗng nghĩ ra được một kế, phẩy tay một cái, vội nhảy tới sau tảng đá lớn ở phía bên phải.
Ông già ngẩn người ra giây lát nhưng đã mỉm cười và nhảy theo vào tảng đá kia luôn. Hai người ẩn núp ở sau tảng đá, nhưng mắt cứ chăm chú nhìn vào con chim bồ câu đang lượn ở trên cao.
Con chim lượn mấy vòng, đột nhiên cụp cánh đâm bổ xuống, như một mũi tên bạc bắn thẳng vào trong thác nước.
Ông già họ Trà cười ha hả nói :
– Con chim này tinh khôn thật…
Tư Đồ Sương đã cười khẩy một tiếng, nhảy lên trên ngọn đá và đâm bổ vào trong thác nước luôn. Ông già biết nàng rất quan tâm đến Độc Cô Ngọc mới có hành động vội vã như thế, nhưng ông ta cũng vội nhảy theo vào.
Tư Đồ Sương xuyên qua thác nước, liền thấy trước có một cái hang động, đường quanh co khúc khuỷu nên không biết sâu là bao?
Nàng vừa định đi vào trong hang đã nghe thấy phía sau có tiếng chân người vội quay đầu lại nhìn mới hay ông già họ Trà cũng theo vào. Ông già vừa cười vừa nói :
– Không ngờ con nhải lại cao mình hơn lão phu nhiều, áo của lão phu đã ướt đẫm hết, mà áo của ngươi chỉ có mấy giọt nước thôi…
Nói tới đó, ông ta nhìn vào trong hang mỉm cười nói tiếp :
– Bọn ma quỷ giở đủ trò hèn mạt, phải nên đề phòng cẩn thận mới được. Để lão phu đi trước mở đường cho.
Nói xong ông ta lớn bước đi thẳng vào trong hang động liền.
Tư Đồ Sương lo âu cho sự an nguy của Độc Cô Ngọc nên vội đi theo vào. Hang đó không sâu lắm nhưng vì quanh co khúc khuỷu nên hai người không sao trông thấy rõ tình cảnh bên trong.
Khi vào tới chỗ cuối hang, cả ông già và Tư Đồ Sương đều ngẩn người ra.
Thì ra, chỗi cuối hang lại là một thạch thất được trang hoàng lịch sự lắm. Trên trần có treo đèn pha lê, phía bên phải có chiếc ghế bành bọc đệm gấm, có kỷ trà bằng gỗ sơn chi, màn lụa che lớp trong lớp ngoài. Phía bên trái có kê một cái giường trải nệm gấm, Xà Khiết Ma Nữ Liễu Chân Chân đầu tóc rối bù, áo không cài khuy đang nằm ở trên đó, đôi vú hơi lộ ra bên ngoài, hai mắt lim dim như đang ngủ say nên không hay biết có người vào tới nơi. Hai người nhìn chung quanh, không thấy hình bóng của Độc Cô Ngọc ở đâu cả.
Hai người chỉ nhìn qua một cái đã biết ngay Chân Chân bị người ta điểm trúng yếu huyệt ngủ. Nhưng hai người rất lấy làm lạ vì Nam hoang lục hung võ nghệ cao cường như thế, sao lại bị người ta điểm huyệt một cách dễ dàng, không hay biết một tí gì như thế?
Ngẫm nghĩ giây lát, Tư Đồ Sương liền giải huyệt cho Chân Chân. Vừa lai tỉnh, Chân Chân trông thấy hai người đã vội ngồi dậy và nhảy xổ tới ngay. Ông già họ Trà khẽ quát bảo :
– Quân không biết nếp tẻ gì cả, mau quay trở về đi!
Ông giơ tay lên khẽ hất một cái, Chân Chân đã bị đẩy bắn ngược về phía sau và té lăn ra trên giường luôn.
Vừa ra tay đã bị người ta đẩy lui như vậy, Chân Chân biết ngay mình đã gặp phải cao thủ rồi, kinh hãi thầm, ả xếch ngược lông mày lên, đang định lên tiếng thì ông già họ Trà đã cười khẩy một tiếng và trầm giọng nói :
– Tiểu yêu tinh! Tốt hơn hết hãy ngoan ngoãn ngồi yên đó để nghe chúng ta hỏi.
Bằng không lão già gù này chỉ cho ngươi một chưởng là ngươi nát ra thành cám luôn.
Chân Chân nghe thấy lão già gù nói liền ngắm nhìn lại ông già họ Trà, biết đích thị là ông ta rồi ả hoảng sợ đến mất hết hồn vía, buộc miệng hỏi lại :
– Thế ra lão tiền bối họ Trà…
– Câm mồm!
Ông già bỗng quát lớn một tiếng rồi lạnh lùng nói tiếp :
– Tên húy của lão già gù này đâu đến cái thứ yêu phụ ngươi được tùy tiện gọi tới.
Phải, lão phu chính là Trà Lôi, năm xưa đã dùng chưởng đánh chết sư phụ của các ngươi đây. Món nợ cũ này để lát nữa hãy nói chuyện, lão phu chỉ hỏi ngươi thằng nhỏ mà ngươi bắt cóc ở giữa đường đem vào trong này đi đâu rồi?
Chân Chân rất khôn ngoan, biết đối phương chính là Đà Tẩu Trà Lôi oai chấn Đại Mạc năm xưa và tự biết mình địch không nổi ông ta, huống hồ cạnh ông ta còn có một thiếu nữ tuyệt sắc, vẻ mặt lạnh lùng không giận mà oai. Nên y thị đảo ngược đôi ngươi một vòng rồi đáp :
– Trà Đà Tử khỏi cần làm bộ làm tịch như thế. Bây giờ Liễu Chân Chân tự biết không địch nổi người, nhưng món nợ cũ thế nào cũng có người đến thanh toán. Còn thư sinh người vừa hỏi đó đã được người khác cứu đi rồi.
avatar
Bít Tuốt
Búa Đá
Búa Đá
Tổng số bài gửi : 57
Điểm : 97
Danh vọng : 0
Join date : 08/01/2016

Re: CỜ RỒNG TAY MÁU

Bài gửi by Bít Tuốt on Sun Jan 10, 2016 10:11 am

Dài thật đấy

Sponsored content

Re: CỜ RỒNG TAY MÁU

Bài gửi by Sponsored content